em quá xinh , quá đáng yêu, việc gì cũng đầy nhiệt huyết, lo kiểu em thích, sợ tình yêu trao em sẽ mỹ như em mong đợi.
Thế nhưng, sẽ vì mà từ bỏ việc theo đuổi em.
Nếu em sẵn lòng cho một cơ hội bạn trai em, sẽ nỗ lực hết để nhất, trao cho em một tình yêu đúng như em hằng mong ."
Nghe lời bộc bạch của Hy Tuấn Kiệt, Trăn Trăn – nãy chủ động đòi yêu đương còn thèm đỏ mặt – giờ đây bỗng cảm thấy má nóng bừng như lửa đốt.
Dù soi gương, cô cũng hình dung hai má đang ửng đỏ như thế nào.
Chớp chớp đôi mắt sáng, đầu tiên Trăn Trăn cảm thấy thẹn thùng, cô cố kìm nén cảm giác ngượng ngùng bằng cách đùa để che giấu sự bối rối: " là lớn lên ở Pháp khác, tỏ tình mà như cầu hôn , em thấy thẹn c.h.ế.t ."
Không hề thấy Trăn Trăn hỏng bầu khí, Hy Tuấn Kiệt cô đầy dịu dàng, trịnh trọng hỏi : "Vậy tiểu thư Lý Minh Trăn sẵn lòng cho một cơ hội để trở thành bạn trai em ?"
Trăn Trăn bưng lấy mặt, dường như thể thấy tiếng tim đập thình thịch như đ.á.n.h trống trong l.ồ.ng n.g.ự.c: "Được."
Trong nháy mắt, Hy Tuấn Kiệt cảm thấy như thấy âm thanh tuyệt diệu nhất thế gian.
Anh kìm Trăn Trăn, nụ hạnh phúc rạng ngời môi.
Trăn Trăn nụ của , nhịn đưa tay xoa xoa mặt , hớn hở: "Anh trông trai quá mất."
Chạm da thịt, Hy Tuấn Kiệt thấy cả thế giới bỗng tĩnh lặng .
Mọi thứ xung quanh dường như lùi xa, trong mắt trong lòng chỉ còn Trăn Trăn và cảm xúc chạm làn da cô.
Hy Tuấn Kiệt bất giác nhắm mắt , lặng lẽ cảm nhận lòng bàn tay mềm mại của Trăn Trăn đang nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt .
Ở thời đại , hành động của Trăn Trăn thể coi là táo bạo, nhưng vì quen với sự trực diện của xã hội phương Tây, Hy Tuấn Kiệt hề ý nghĩ phong kiến cổ hủ, ngược còn thích cảm giác mật giữa những yêu .
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Anh đưa tay phủ lên mu bàn tay cô, cảm nhận làn da mịn màng khiến trái tim rung động.
Trăn Trăn lật tay nắm lấy tay , mượn đà kéo dậy: "Thôi , chọc thủng lớp giấy dán cửa sổ thì phiền bạn trai giúp em xách cá bếp nhé.
Nếu chậm trễ thêm chút nữa, e là bữa trưa của chúng hoãn mất."
"Được." Hy Tuấn Kiệt đáp một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-333.html.]
Thấy Trăn Trăn ý buông tay, liền nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, tay xách xô nước lên.
Dù miệng vội cơm, nhưng hai vẫn thong dong tận hưởng thời gian riêng tư.
Nghĩ đến cô gái thầm thương bấy lâu nay trở thành bạn gái, Hy Tuấn Kiệt cứ chốc chốc cúi đầu cô một cái, chỉ sợ tất cả chỉ là ảo giác.
Phát hiện cứ mãi, Trăn Trăn ngẩng lên tinh nghịch: "Thích ngắm em đến thế cơ ?"
"Ừ." Tai Hy Tuấn Kiệt vẫn đỏ lựng: "Thích lắm."
"Em cũng thích ngắm , trai quá mà." Nụ của Trăn Trăn như con mèo ăn vụng mồi ngon: "Phen là em chiếm hời ."
"Trăn Trăn..." Lần đầu tiên gọi tên cúng cơm của cô, Hy Tuấn Kiệt thấy chút gượng gạo nào, ngược thấy vô cùng tự nhiên.
Anh đôi mắt Loan Loan của cô, ánh mắt tràn đầy vẻ nuông chiều: "Chào mừng em chiếm hời bất cứ lúc nào."
Hai đến tận cửa bếp mới buông đôi tay đang nắm c.h.ặ.t .
Hy Tuấn Kiệt đưa tay vuốt lọn tóc xõa bên tai cô, khẽ hỏi: "Em định món gì?
Anh thể giúp gì ?"
"Ơ?
Anh nấu ăn ?" Trăn Trăn ngạc nhiên .
Ở nhà họ Lý, mấy ông của cô săn b.ắ.n, câu cá, kéo củi thì giỏi, chứ bếp cùng lắm chỉ giúp nhóm lửa thôi, bảo họ xào nấu thì khó chẳng khác gì bắt họ thêu hoa.
"Ừ, ở nhà cũng thường xuyên bếp." Thấy bên ngoài bếp ai, Hy Tuấn Kiệt cúi đầu nhỏ tai cô: "Anh cũng để em nếm thử tay nghề của ."
Hơi thở ấm nóng phả nhẹ lên vành tai Trăn Trăn, cảm giác tê ngứa lan dần từ tai sang gò má, kéo theo một vệt hồng rực rỡ. Nhìn làn da trắng ngần của Trăn Trăn thấp thoáng sắc đỏ e thẹn, Hy Tuấn Kiệt khó khăn lắm mới dời tầm mắt , chỉ sợ nếu thêm chút nữa sẽ kìm lòng mà hôn lên đôi má .
Hơi thở bên tai dần tan biến, Trăn Trăn chẳng rõ đang thấy nhẹ nhõm chút hụt hẫng. Cô tự chủ mà đưa tay lên xoa xoa vành tai, ngẩng đầu đó. Bốn mắt , ánh mắt hai quấn quýt lấy , dường như chỉ cần thế thôi cũng đủ thấy bình yên vô cùng.