Vô tình sinh vào thập niên 60 - Chương 329

Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:36:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Minh Tây liếc mắt thấy Hi Tuấn Kiệt ở vị trí cuối, ngạc nhiên thốt lên: "Ơ, đây chẳng thanh niên sáng nào cũng chạy bộ cùng Trăn Trăn đó ?

 

Hóa ở ngay sát vách ?" Thấy đột nhiên im bặt, Minh Tây vẫn còn ngơ ngác hiểu chuyện gì.

 

Từ lúc Minh Tây dọn về ở tại tứ hợp viện, sớm phát hiện việc Trăn Trăn sáng nào cũng ngoài chạy bộ. Vì bố và bà nội ở cùng một viện với Trăn Trăn, Minh Tây cứ ngỡ trong nhà đều chuyện, nên cứ thế bô bô . Lúc thấy ai nấy đều im phăng phắc, vẫn hiểu mô tê gì, còn giả lả bồi thêm một câu: "Sớm lắm ạ, năm giờ rưỡi ngoài chạy , chẳng khác gì hồi chúng con còn ở trong quân ngũ."

 

Lý Mộc Võ: "..."

 

Hy Trường Ba: "..."

 

Minh Tây thấy đều dán mắt , đặc biệt là ánh mắt như phun lửa của ông bố, lập tức ngượng nghịu lùi hai bước: "Con mới nhớ Trăn Trăn dặn con mấy con bồ câu vẫn xong.

 

Thế thôi, con g.i.ế.c bồ câu đây..."

 

Trăn Trăn dậy, mỉm như chuyện gì: "Vịt sạch , con mau nướng thôi, lò nhóm từ sớm ạ."

 

Trăn Trăn trao cho Hy Tuấn Kiệt một ánh mắt kiểu "lực bất tòng tâm", nghĩa khí mà chuồn thẳng.

 

Hy Tuấn Kiệt đành bấm bụng sang cặp bố đang đắc chí nỗi đau của khác, biểu cảm phức tạp của Lý Mộc Võ, nhất thời chẳng gì.

 

Trái ngược với tâm lý nỡ gả con gái của cha, Lý Lão Thái và Vương Tố Phân tỏ mừng rỡ hơn nhiều.

 

Trước đây ở Bắc Xá, những đứa trẻ tầm tuổi Trăn Trăn sớm yên bề gia thất, thế nhưng đám con cháu nhà họ Lý đứa kết hôn muộn hơn đứa .

 

Đến lượt Trăn Trăn thì tối ngày chỉ học hành sách, Lý Lão Thái thực sự lo đó sợi dây tơ duyên nào.

 

Vì đối phương khả năng trở thành cháu rể tương lai, ánh mắt Lý Lão Thái Hy Tuấn Kiệt cũng khắt khe hơn hẳn.

 

Diện mạo thì khỏi bàn, bà sống đến ngần tuổi thấy trai nào khôi ngô đến thế, trông giáo dưỡng cũng .

 

Còn về tính cách nhân phẩm thì thể chỉ mà đoán , tiếp xúc lâu ngày mới rõ.

 

Tuy nhiên, so với đám con trai cùng lứa ở Bắc Xá đây, Lý Lão Thái vẫn ưng Hy Tuấn Kiệt hơn cả.

 

Thấy Lý Mộc Võ đang Hy Tuấn Kiệt với vẻ hung thần ác sát, Lý Lão Thái mủi lòng tay giải vây: "Thực sáng chạy bộ , cơ thể khỏe mạnh thì già mới bớt khổ.

 

Ông xem nhà Mộc Võ chúng xem, cả đời việc nặng nhọc, chẳng đều nhờ lúc nhỏ ngày ngày lên núi rèn luyện mà thành ." Lý Lão Thái liếc Lý Mộc Võ một cái, : "Sau sáng Minh Bắc cũng dậy mà chạy bộ theo, đừng tối ngày chỉ ăn ngủ như khúc gỗ thế, hãy học tập Tuấn Kiệt kìa."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-329.html.]

Minh Bắc nhà hai phút "trúng đạn".

 

Anh còn kịp hiểu tình hình, gãi gãi gáy Hy Tuấn Kiệt bên cạnh hồi lâu mới sực nhớ : "Là !

 

Hồi nào xe từ trường về nhà cũng thấy ."

 

Hy Tuấn Kiệt mỉm : " cũng học Đại học Đế đô, đúng lúc cùng đường."

 

"Thế thì khéo quá!" Minh Bắc toét miệng : "Mà , là Lý Minh Bắc, còn tên gì?"

 

"Hy Tuấn Kiệt, chuyên ngành tiếng Pháp, khoa Tiếng Tây."

 

"Hy Tuấn Kiệt...

 

khoa Tiếng Tây, chuyên ngành tiếng Pháp..." Minh Bắc nhíu mày, lục lọi trí nhớ: "Cái tên quen thế nhỉ." Minh Bắc suy nghĩ m.ô.n.g lung một hồi, chợt mắt sáng rực lên: " !

 

Học kỳ vợ kể, cô bảo Trăn Trăn nhà khen trai lắm, vì học tiếng Pháp nên Trăn Trăn mới nhớ tên đấy.

 

Lúc đó vợ sợ cuống cả lên, cứ đòi kéo xem trai đến mức nào, nhưng đó bận ôn thi nên bọn vẫn ."

 

Lý Lão Thái Minh Bắc mà thở dài sườn sượt.

 

Đã đỗ Quốc Đại cái tâm tính chẳng lớn thêm chút nào, bao nhiêu chuyện thật đều tuồn hết ngoài.

 

Thấy Minh Bắc vẻ định buôn chuyện tiếp, Lý Lão Thái nhịn mà quát: "Đừng đần đấy nữa, Trăn Trăn định vịt kìa, giúp em gái thêm củi ."

 

"Vâng ạ." Minh Bắc dậy, cũng quên chào Hy Tuấn Kiệt một tiếng: "Tối mấy giờ về trường?

 

Đi cùng cho vui, lên xe tán phét tiếp."

 

Hy Tuấn Kiệt chẳng cần Lý Mộc Võ cũng Minh Bắc phen khó tránh khỏi một trận đòn.

 

Bản cũng thể yên ở đây nữa, bèn nhân cơ hội lên: "Lý bà bà, là để cháu giúp một tay ạ?"

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Nhìn vẻ mặt như đang đống lửa của Hy Tuấn Kiệt, Lý Lão Thái gật đầu: "Ra đó chơi , đừng để bẩn tay là .

 

 

 

 

Loading...