Vô tình sinh vào thập niên 60 - Chương 305

Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:35:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hy Tuấn Kiệt dám lơ là nữa, tăng tốc đuổi theo.

 

Thế nhưng thực sự chạy , mới phát hiện tốc độ của Trăn Trăn còn nhanh hơn cả tưởng tượng.

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Trăn Trăn từ nhỏ thể lực , chạy núi cả ngày cũng thấy mệt, huống chi còn dị năng gia trì, tốc độ chạy nhanh bao nhiêu bấy nhiêu.

 

Trăn Trăn dùng hết sức, cô vẫn luôn dùng ý thức quan sát Hy Tuấn Kiệt ở phía .

 

Chỉ thấy trán, gò má lấm tấm những giọt mồ hôi, khiến gương mặt vốn dĩ trai càng thêm vài phần phong trần lôi cuốn.

 

Trăn Trăn đ.á.n.h giá cặp đùi săn chắc, cánh tay đầy sức mạnh của , thầm nuốt nước miếng: Hai kiếp đây là đầu tiên gặp một đàn ông soái đến thế , hiếm hơn nữa là vẻ cũng thích , cực phẩm nam nhân thế mà bỏ lỡ thì thật quá đáng tiếc.

 

Mải mê ngắm mỹ nam phía , Trăn Trăn sơ ý chạy càng nhanh hơn, Hy Tuấn Kiệt bất lực bóng dáng xinh phía chạy tới đích như hẹn mà vẫn dừng , ngược còn xu hướng càng chạy càng xa.

 

Trăn Trăn phát hiện Hy Tuấn Kiệt càng lúc càng tụt phía , lúc mới sực nhận bản chạy quá đà, cô vội vàng xoay , lẳng lặng chạy ngược trở . Hai chạm mặt , Hy Tuấn Kiệt Trăn Trăn thở dài: "Thật sự thua em luôn , cảm giác mất mặt quá mất."

 

Trăn Trăn lớn, vỗ vỗ vai Hy Tuấn Kiệt, từ trong túi lấy một chiếc khăn tay sạch sẽ đưa cho : "Trả khăn tay cho , mau lau mồ hôi trán ."

 

Hy Tuấn Kiệt nhận lấy khăn tay, đưa lên gần mặt ngửi thấy một mùi hương hoa thoang thoảng, y hệt như mùi hương Trăn Trăn.

 

Đôi tay Hy Tuấn Kiệt khựng một nhịp, trân trọng gấp chiếc khăn cất túi, đó lấy từ túi khác một chiếc khăn mới để lau mồ hôi.

 

Quần áo Hy Tuấn Kiệt ướt đẫm một nửa.

 

Đế đô lúc tuy đang là mùa hè nhưng buổi sáng vẫn những cơn gió se lạnh, Trăn Trăn sợ trúng gió sinh bệnh nên vội : "Em về nhà uống nước, cũng bộ đồ khác .

 

Mười phút nữa hai đứa gặp ở ghế dài bên bờ hồ nhé, em vài vấn đề tiếng Pháp hỏi ."

 

Hy Tuấn Kiệt Trăn Trăn gương mặt vẫn còn thanh thoát, sảng khoái, tự nhiên cảm nhận lòng của cô, trong lòng trào dâng một luồng ấm áp: "Được, lát nữa gặp."

 

Mặt trời dần ló dạng từ phương Đông, chân trời ánh Triều Dương chiếu rọi một màu vàng rực rỡ.

 

Trăn Trăn và Hy Tuấn Kiệt song song chiếc ghế dài ven sông, cả hai dùng tiếng Pháp để trao đổi về cảm nhận khi một cuốn sách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-305.html.]

 

Do tiếng Pháp của Trăn Trăn vẫn , nhiều lúc diễn đạt , Hy Tuấn Kiệt cũng thúc giục, chỉ dịu dàng , thỉnh thoảng nhắc cho cô một hai từ vựng.

 

Mỗi khi Trăn Trăn thuận lợi diễn đạt ý tưởng của , Hy Tuấn Kiệt sẽ lập tức giơ ngón tay cái tán thưởng, kèm theo đó là hàng loạt lời khen ngợi hào phóng như thể tốn tiền mua, khiến Trăn Trăn ôm mặt tươi như hoa.

 

Trần Lão, vốn bao giờ ngủ nhà con gái và con rể, tối qua nhất quyết chịu về.

 

Sáng sớm thức dậy, qua thấy cửa phòng ngoại tôn mở toang, thì chẳng chạy mất tăm.

 

Trần Lão theo đại môn ngoài, đến bờ hồ thấy bóng dáng ngoại tôn, chỉ thấy đang cô gái với ánh mắt tràn đầy dịu dàng, ý trong mắt tài nào giấu nổi.

 

Ông cụ tức khắc thở dài một tiếng: "Con lợn nhà nuôi gần hai mươi năm cuối cùng cũng sắp chạy theo bắp cải nhà !"

 

"Reng reng reng..." Chuông báo thức trong gian vang lên, Trăn Trăn liếc đồng hồ đeo tay, thời gian điểm sáu giờ năm mươi phút.

 

Cô dùng ý thức tắt chuông báo thức trong gian, dậy Hy Tuấn Kiệt với vẻ áy náy: "Ngại quá, em hẹn gặp một Ngài Z lúc bảy giờ, bây giờ em ngay đây."

 

Hy Tuấn Kiệt cũng lên theo, chút bất ngờ Trăn Trăn: "Sớm ?

 

Em bằng gì?

 

Hay để đạp xe đưa em nhé."

 

"Không cần ." Trăn Trăn mỉm : "Ngài Z của em sống ngay trong con ngõ bên cạnh trạm xe buýt, hôm nay em định bắt đầu học món d.ư.ợ.c thiện với ông ."

 

"Dược thiện?" Hy Tuấn Kiệt trầm tư: "Em giúp nhà bồi bổ cơ thể ?"

 

"Cũng hẳn." Trăn Trăn ngượng ngùng vuốt tóc, gò má ửng hồng: "Chủ yếu là vì em thích ăn, trong d.ư.ợ.c thiện nhiều món dưỡng sinh hương vị ngon, nên em học cho bằng , lúc nào thèm là thể tự ."

 

"Đó quả là một ý kiến ." Hy Tuấn Kiệt gật đầu: "Anh cũng đang sang bên đó mua ít đồ ăn sáng, tiện đường đưa em luôn."

 

 

 

 

Loading...