Vô tình sinh vào thập niên 60 - Chương 297

Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:35:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đứng bên lề đường, một chiếc xe điện bánh chậm rãi trờ tới.

 

Trăn Trăn lên xe, xuống phía tìm một chỗ cạnh cửa sổ.

 

Xe mới lăn bánh một đoạn dừng , một thiếu niên với dung mạo xuất chúng bước lên.

 

Người đó đưa mắt quanh xe, khi thấy Trăn Trăn đang cúi đầu sách thì trong mắt thoáng hiện vẻ ngạc nhiên xen lẫn vài phần vui mừng.

 

Cậu tiến thẳng xuống phía xuống cạnh Trăn Trăn.

 

Qua khóe mắt, Trăn Trăn thấy ống quần tây phẳng phiu bên cạnh, theo bản năng ngước đầu lên, vặn chạm ánh mắt của Hy Tuấn Kiệt.

 

"Trùng hợp quá." Trăn Trăn mỉm , đưa tay chỉ ngoài: "Nhà cũng ở gần đây ?"

 

"Ừ." Hy Tuấn Kiệt đáp một tiếng, liếc cuốn sách tay Trăn Trăn: "Trên xe đừng xem sách nhiều, cho mắt ."

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Trăn Trăn tự nhiên cũng đạo lý đó, chỉ là đương sự luôn cảm thấy thẫn thờ xe lãng phí thời gian, nên cũng thích mang theo một cuốn sách.

 

Sau khi cất sách cặp, Trăn Trăn tò mò quan sát Hy Tuấn Kiệt.

 

Thấy nét mặt còn căng cứng như khi ở trường, đôi lông mày phảng phất vẻ vui tươi, đương sự bất giác mỉm : " cứ tưởng tính cách lúc nào cũng thế cơ chứ."

 

"Tính cách gì?" Ánh mắt Hy Tuấn Kiệt dừng gương mặt Trăn Trăn, vẻ mặt khá nghiêm túc.

 

"Thì cái kiểu lạnh lùng ít khi đếm xỉa đến ai ." Trăn Trăn : " nhiều bạn học ai dám bắt chuyện với ."

 

"Cậu chắc họ về ?" Hy Tuấn Kiệt Trăn Trăn, ý thoáng qua mặt: "Cậu thường đến lớp là học, tan học là ngay, bước chân lúc nào cũng vội vã, chẳng bao giờ để tâm đến bất kỳ ai việc gì trong lớp.

 

dám cá ngay cả bạn cùng lớp tiếng Pháp mà còn chẳng nhận mặt hết đúng ?"

 

Trăn Trăn gượng.

 

Chuyên ngành tiếng Pháp là nơi Trăn Trăn ít lên lớp nhất trong ba chuyên ngành đương sự đang theo học.

 

Thông thường ngoại trừ tiết tiếng Pháp, các môn khác đương sự chủ yếu tự học, nên bạn cùng lớp chỉ nhận hết mặt, mà thực tế đương sự chỉ quen mỗi Hy Tuấn Kiệt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-297.html.]

Chủ yếu vì Hy Tuấn Kiệt quá trai khí chất mạnh mẽ, khiến phớt lờ cũng nổi.

 

Dường như thấu tâm tư của Trăn Trăn, Hy Tuấn Kiệt gương mặt đương sự với vẻ trêu chọc: "Không lẽ chỉ mỗi ?"

 

Trăn Trăn kinh ngạc Hy Tuấn Kiệt: "Cái cũng đoán ?" Đương sự cầm b.í.m tóc đuôi sam của nghịch ngợm đung đưa: "Chủ yếu là thầy Mạnh khi đặt câu hỏi gọi thứ tự chứ gọi tên, nên ở lớp tiếng Pháp ngoài thực sự chẳng ai nữa."

 

Hy Tuấn Kiệt khẽ ho một tiếng, gương mặt ửng hồng: "...

 

đặc biệt đến thế ?"

 

Hy Tuấn Kiệt hỏi xong câu , rõ ràng vành tai đỏ ửng lên, vẻ mặt cũng còn điềm tĩnh như .

 

Đôi hàng mi dài của chớp chớp, chút căng thẳng Trăn Trăn.

 

Trăn Trăn một cái, kìm mà ôm lấy trái tim nhỏ bé của : "Tất nhiên là đặc biệt , con trai cả trường cộng cũng chẳng ai trai bằng ."

 

Hy Tuấn Kiệt Trăn Trăn bỗng nhiên bật , sắc đỏ lan dần từ tai xuống cổ: "Con trai dùng từ '' để khen ."

 

Trăn Trăn tức thì nụ của cho "trúng điện", suýt nữa thì nghẹt thở.

 

Đương sự khó khăn mặt chỗ khác dám nữa: "Anh cứ giữ vẻ mặt lạnh lùng như cũ cho xong, kiểu ai mà chịu cho thấu."

 

Hi Chi Tuấn Kiệt vô thức đưa tay sờ lên mặt , từ lúc nhận thức đến nay, đây là đầu tiên thấy việc sở hữu một gương mặt ưa cũng chẳng chuyện gì . Anh nghiêng đầu góc nghiêng của Trăn Trăn, làn da trắng ngần ửng lên sắc hồng khỏe mạnh, hệt như tính cách của đó, lúc nào cũng nhanh nhẹn, hăng hái. Bất kể việc gì, Trăn Trăn cũng tràn đầy tinh thần, khiến khác cứ vô thức mà dõi theo bóng hình .

 

Trăn Trăn ngắm cảnh vật ngoài cửa sổ xe khẽ ngâm nga một điệu hát. Hi Chi Tuấn Kiệt tựa lưng ghế Trăn Trăn, khóe miệng khẽ nhếch lên: "Cậu chuyện thật thẳng thắn."

 

"Cái gì cơ?" Trăn Trăn đầu , đôi mắt trong veo như làn nước khiến Hi Chi Tuấn Kiệt thấy rõ hình bóng phản chiếu trong đó.

 

" là, cứ trực tiếp khen trai như ..." Hi Chi Tuấn Kiệt lúng túng mặt , dám thẳng Trăn Trăn: "Cậu thấy ngại ?"

 

Trăn Trăn đến híp cả mắt: " thấy đang ngại là thì ." Hi Chi Tuấn Kiệt nụ của Trăn Trăn, cũng nhịn mà bật theo.

 

Xe điện rẽ một khúc ngoặt, hiệu sách hiện ngay mắt.

 

 

 

 

Loading...