Như Lưu Thành Dân , khổ sở chiếm chỗ suốt ba tháng trời chỉ để lưng Trăn Trăn hòng chiếm tiên cơ, ai ngờ Trăn Trăn còn chẳng là ai, uổng phí công sức bao nhiêu tháng trời.
Có lẽ vì Lưu Thành Dân vấp "đinh mềm" chỗ Trăn Trăn khiến ít nam sinh nhụt chí, từng đứa một rụt đầu vỏ chờ đợi thời cơ chín muồi hơn.
Tuy nhiên, sinh viên báo chí đối với tình cảm tuy phần rụt rè, nhưng với chuyện chuyên môn thì nhiệt tình khỏi .
Đặc biệt là việc báo trường, họ việc hăng hái và đầy xung lực.
Chưa đầy một tuần, họ xin một căn phòng trống văn phòng, đó bắt đầu trưng cầu bản thảo cho đầu tiên của tờ "Báo Cánh đồng Đế đô".
Ngụy Ngọc Cẩm, với tư cách là đại diện nữ giới, đảm nhận chức phó chủ nhiệm tờ báo.
Toàn bộ sinh viên báo chí đều nhận thư mời bài.
Sau giờ học, Trăn Trăn phá lệ trốn gian sách mà về ký túc xá thảo luận cùng các bạn về đề tài bài .
Ngụy Ngọc Cẩm định bài bình luận thời sự dựa những đổi rõ rệt về chính sách trong năm qua.
Hứa Giai Giai bài phỏng vấn, thông qua sự đổi trong đời sống sinh viên một năm nay để nổi bật sự tươi sáng của chính sách mới.
Mỗi đều trình bày hướng của , Trăn Trăn dựa kinh nghiệm về tin tức phỏng vấn báo chí hậu thế đưa cho họ khá nhiều lời khuyên bổ ích.
Ngụy Ngọc Cẩm lấy b.út ghi hết những gì Trăn Trăn , hỏi: "Trăn Trăn, em định về chủ đề gì?"
Trăn Trăn mỉm , bộc bạch ý tưởng của : "Trường nhiều đại thụ trong làng văn chương, như Ngài Vong Ngã, Ngài Bạch Dạ.
Em thực hiện một chuỗi bài chuyên phỏng vấn, thể thông qua một tác phẩm tiểu thuyết cụ thể nào đó của họ để mời họ chia sẻ về quá trình sáng tác và những câu chuyện phía trang ."
"Ý tưởng tuyệt quá!" Hứa Giai Giai mắt sáng rực lên: "Chị cực kỳ thích cuốn 'Đời tuyệt vọng' của Ngài Vong Ngã, xem năm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-285.html.]
Đến lúc đó em nhất định bảo Ngài Vong Ngã nhiều hơn về phần đó nhé."
Cô gái Thiên Tân - Mạnh Nhiên Hiểu chuyện nổ như pháo rang, cứ gật đầu lia lịa tán thành ý kiến của Hứa Giai Giai, cuối cùng còn vỗ n.g.ự.c cam đoan: "Tớ xin vị trí biên tập , đợi Trăn Trăn xong bản thảo , tớ sẽ đề cử lên trang đầu ngay lập tức."
"Đó là chuyện đương nhiên !" Hứa Giai Giai lớn: "Năm xưa Ngài đoạt giải, đừng là chuyên phỏng vấn, ngay cả tin đưa tin cũng chỉ là một mẩu ngắn ngủn khô khan.
Nói cũng , đây chắc là đầu tiên Ngài Vong Ngã nhận lời phỏng vấn bao nhiêu năm đoạt giải đấy.
Tớ thấy chỉ riêng điểm thôi, tờ báo của chắc chắn sẽ nhận sự quan tâm cực lớn."
Cô gái Đế đô - Quách Tiểu Kiều trông vẻ dịu dàng thùy mị nhưng tham vọng hề nhỏ: "Tờ 'Mạt Danh Thi San' của bên chuyên ngành Văn học chúng một bước .
Chúng thể để họ bỏ xa quá, dốc sức để báo trường đầu tiên tạo một cú vang lớn, lấn lướt luôn thi san của họ."
" , tớ còn tạp chí của họ đây, mới đầu tiên thôi." Hứa Giai Giai nhảy cẫng lên, từ ngăn bàn lấy một cuốn tạp chí in ấn khá đơn sơ đặt lên bàn. Mọi đều tò mò vây quanh, Hứa Giai Giai lật mở trang đầu tiên, khẽ hắng giọng, dùng chất giọng Băng Thành chuẩn cần chỉnh vang: "... Anh cầm một chiếc rìu sắc, vạch mở màn sương mù u ám đang bao phủ l.ồ.ng n.g.ự.c..."
Dù Trăn Trăn hiểu quá sâu về thơ ca, nhưng cô vẫn cảm nhận nhiệt huyết hừng hực của nhóm qua từng dòng chữ. Đọc xong hai bài, Hứa Giai Giai khép tập thơ , nghiêm túc hỏi: "Chỉ một cuốn thế mà bán ở cổng nhà ăn tận sáu hào, các bảo báo của chúng thể bán bao nhiêu tiền?"
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
"Lúc họp thảo luận về mảng chi phí ?" Trăn Trăn bưng chén men lên nhấp một ngụm nước: "Ví dụ như đầu tiên in bao nhiêu bản, cần bao nhiêu tiền chẳng hạn?"
Ngụy Ngọc Cẩm, Mạnh Nhiên Hiểu, Hứa Giai Giai và Quách Tiểu Kiều đều là của tòa soạn tạp chí, liền trân trân, gượng gạo: "Hình như ai nhắc đến chuyện cả."
Trăn Trăn khẽ nhíu mày: "Thế còn kinh phí cho in đầu tiên thì ?"
"Cái tớ ." Hứa Giai Giai vội vàng tiếp lời: "Nhà in đồng ý cho chúng nợ , đợi bán báo xong mới thanh toán."
Trăn Trăn gật đầu đặt chén nước sang một bên, hai tay chống lên bàn mấy bạn cùng phòng: "Làm báo thể chỉ dựa nhiệt huyết nhất thời, còn nhiều chi tiết tính đến.