Vô tình sinh vào thập niên 60 - Chương 284

Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:35:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Giai Giai cũng đầu , với vẻ đồng cảm: "Lần ký túc xá bọn thi vật tay, mấy ông kết quả thế nào ?"

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Lưu Thành Dân và Từ Trạch Hải ngơ ngác , hiểu chủ đề nhảy vọt sang chuyện đó.

 

Thấy hai mặt đầy thắc mắc, Ngụy Ngọc Cẩm bụng tiết lộ đáp án: " và Lý Minh Trăn vật tay, thua."

 

Ngay lập tức, lấy Ngụy Ngọc Cẩm trung tâm, cả một vùng xung quanh im bặt.

 

Lưu Thành Dân xong mà đau đớn đ.ấ.m n.g.ự.c thùm thụp: "Không thể nào, bạn Lý Minh Trăn rõ ràng là một nữ thần thoát tục cơ mà."

 

Hứa Giai Giai và Ngụy Ngọc Cẩm nhịn lớn, bàn tiếp chuyện hội báo.

 

Lưu Thành Dân quẹt mồ hôi trán, bực bội Từ Trạch Hải, lẩm bẩm: "Cách của ông ."

 

Từ Trạch Hải cũng rầu rĩ: "Hồi xưa theo đuổi vợ cũng nhờ nịnh nọt mấy cô thanh niên tri thức cùng phòng để họ giúp đấy chứ, tin thì ông cứ tự cố gắng thêm xem."

 

Lưu Thành Dân lập tức xốc tinh thần, quyết định chủ động tấn công để hỏi ý kiến Lý Minh Trăn về hội báo chí.

 

Vì thế, canh chừng lúc Trăn Trăn sắp tan học, rời lớp sớm, đợi ngay con đường từ phòng học Kinh tế đến nhà ăn.

 

Quả nhiên công phu phụ Hữu Tâm, đợi chừng mười phút, Lưu Thành Dân thấy Trăn Trăn đang vội vã tới.

 

Cậu vội vuốt tóc tai, chỉnh đốn cổ áo, giả vờ như tình cờ gặp gỡ bước tới: "Ơ, bạn Lý Minh Trăn!"

 

Trăn Trăn , bạn học diện mạo phổ thông đến mức ném đám đông là mất hút , thắc mắc hỏi: "Cậu là ai ?"

 

Lưu Thành Dân – t.ử trận!

 

Nhìn bóng lưng lảo đảo đầy t.h.ả.m hại của Lưu Thành Dân, Trăn Trăn cũng thấy ngại.

 

Cô học một lúc ba chuyên ngành, tổng cộng gần hai trăm bạn cùng lớp, còn thường xuyên học chung các tiết lớn với các chuyên ngành khác, tính từng chung lớp lên đến hàng trăm.

 

Với kiểu gương mặt đại thế , cô thực sự tài nào nhớ nổi.

 

Nếu mà trai cỡ Hy Tuấn Kiệt bên chuyên ngành tiếng Pháp thì Trăn Trăn bảo đảm cô chắc chắn sẽ nhận ngay.

 

75.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-284.html.]

 

Vì khóa sinh viên của Trăn Trăn khá đặc biệt nên tuổi tác cũng chênh lệch nhiều, lớn nhất ngoài ba mươi, mà trẻ như Trăn Trăn nghiệp cấp ba thi cũng thiếu.

 

Thời kết hôn khá sớm, thường là hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi, tuy nhiên cũng một thanh niên tri thức vì mải mong ngày về thành phố mà trì hoãn tới tận hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi.

 

Đại học Đế đô là ngôi trường hàng đầu cả nước, những thi đỗ đây đều hạng tầm thường.

 

Đặc biệt là khóa của Trăn Trăn, cả nước gần sáu triệu thi mà chỉ đầy hai mươi tám vạn trúng tuyển, thật đúng là nghìn quân chen qua cầu độc mộc.

 

Đều là những nhân tài ưu tú tương lai, lập gia đình nhiều, thế nên ít sinh viên ôm tâm lý tìm đối tượng ngay trong trường.

 

Cảm thấy hợp thì khi nghiệp, phân công công tác là thể cưới ngay, tiện yên tâm.

 

Tâm lý chỉ ở nam sinh mà các nữ sinh cũng nghĩ .

 

đại học tiếp xúc với kiến thức mới và văn hóa cởi mở, nhưng sâu trong xương tủy, họ vẫn giữ quan niệm truyền thống rằng ngoài hai mươi mà chồng thì coi như lỡ thì.

 

Dù nhiều khi tìm đối tượng đều quan trọng nhất là nhân phẩm , chịu khó, nhưng khi hiểu rõ về , thiện cảm ban đầu dành cho khác giới chủ yếu vẫn dựa cái đầu tiên.

 

Nhan sắc của Trăn Trăn trong đám con gái thuộc hàng thượng đẳng.

 

Ngày đương sự tuy suốt ngày hết lên núi xuống sông, nhưng trời sinh da trắng, quanh năm chẳng cần thoa kem tuyết mà da dẻ lúc nào cũng mịn màng như nước.

 

Bên cạnh làn da trắng ngần, điểm thu hút nhất của Trăn Trăn chính là đôi mắt to linh động.

 

Chỉ cần đó chẳng cần năng gì, cũng cảm thấy cả cô toát vẻ thông minh, lanh lợi.

 

Với một cô gái nhỏ tuổi, học hành chăm chỉ xinh xắn như , chỉ nam sinh báo chí mà ngay cả bên tiếng Pháp và Kinh tế cũng khối tăm tia.

 

Có điều thời còn chất phác, nổi chuyện bám đuôi dai dẳng, họ chỉ nghĩ cách tìm cơ hội tiếp xúc với Trăn Trăn ngoài giờ học thông qua các hoạt động chung để thể hiện phẩm chất của , mong rằng "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén".

 

Về những toan tính nhỏ nhặt của đám nam sinh, Trăn Trăn thực sự chẳng mảy may để ý.

 

Lên lớp cô thầy ghi chép mỏi tay, tan học vội vàng chạy sang phòng học khác, đến một ánh cô còn chẳng thời gian để ban phát cho họ, gì tới chuyện tiếp xúc.

 

 

 

 

Loading...