Vô tình sinh vào thập niên 60 - Chương 276

Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:33:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đám sinh viên dậy với vẻ vẫn thỏa mãn, cảm giác như cả bụng câu hỏi hỏi, nhưng vì kiến thức liên quan còn quá ít nên lời định chẳng diễn đạt thế nào, cứ cuống quýt cả lên.

 

Dường như hiểu cảm giác của họ, Hứa Mộng Quốc khẽ mỉm : "Các em mới tiếp xúc với môn , hiểu cũng là chuyện bình thường.

 

Đợi khi các em học chuyên ngành lịch sử cùng với khoa Lịch sử thì mới thể tiến xa hơn ."

 

Đám sinh viên cùng cúi chào Hứa Mộng Quốc, đợi ông khỏi lớp .

 

Hứa Mộng Quốc cầm giáo án đến cửa, đầu thấy Trăn Trăn vẫn còn ở chỗ , nhịn mà mỉm lắc đầu: "Mau đây, trưa nay qua nhà Vong Ngã ăn cơm."

 

Trăn Trăn đáp một tiếng, lập tức chạy vọt tới giúp Hứa Mộng Quốc cầm giáo án.

 

Nhìn hai vui vẻ vẻ thiết, các sinh viên khác khỏi ngưỡng mộ mặt: "Có con cái nhà thầy nào nhỉ?

 

Có thể thoải mái trao đổi với thầy giáo thế thật là thích quá mất."

 

"Hình như cô học chuyên ngành Báo chí?" Một nam sinh bỗng ngẩng đầu hỏi, "Tớ ngóng xem cô tên là gì mới ."

 

Một sinh viên khác trông tầm ba mươi tuổi đẩy đẩy gọng kính, : "Đi ngóng tên nữ sinh gì?"

 

Nam sinh lúc nãy vẻ mặt đầy nghiêm túc : "Nếu vấn đề gì thảo luận chuyên môn với thầy, tớ thể nhờ cô chuyển lời giúp?"

 

Mấy sinh viên lớn tuổi hơn, trông lập gia đình, đều bật .

 

Chàng trai vẻ mặt đầy hoang mang gãi đầu: "Lẽ nào ?

 

Vậy thì thôi ." Anh lộ vẻ tiếc nuối: "Chỉ đành đợi cơ hội khác để trao đổi với các thầy ."

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Trăn Trăn vẫn việc các nam sinh cùng khoa đang bàn tán về .

 

Lúc đó đang theo Hứa Mộng Quốc đến chỗ ở của Vong Ngã trong khuôn viên Đại học Kinh Đô.

 

Năm xưa khi Vong Ngã về nước, theo yêu cầu của ông, nhà nước cấp cho ông một căn hộ nhỏ.

 

Nơi tuy lớn nhưng vô cùng yên tĩnh.

 

Ông vẫn luôn sống độc ở đó cho đến năm ngoái khi đất nước khôi phục kỳ thi đại học, Đại học Kinh Đô ngỏ lời mời ông.

 

Vong Ngã gần như cần suy nghĩ nhận lời.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-276.html.]

Vì chân tay Vong Ngã thuận tiện, nhà trường sắp xếp cho ông một chỗ ở trong khu ký túc xá cán bộ, ngay sát vách với Hứa Mộng Quốc cũng mời về đây.

 

Theo chân Hứa Mộng Quốc sân nhỏ của Vong Ngã, đẩy cửa thấy tiếng rôm rả bên trong.

 

Hứa Mộng Quốc lập tức vui vẻ: "Đến đủ cả ?"

 

Quả nhiên khi hai đẩy cửa bước , họa sĩ bậc thầy Tô Vị Nhiên, thần y Trương Nhân Trạch, đại sư y học Thành Học Võ, danh gia kinh kịch Tạ Thư Nhượng, cùng danh ca kinh kịch và côn khúc Nhan Bảo Châu đều mặt ở đó.

 

Hứa Mộng Quốc đẩy Trăn Trăn trong, lớn: "Mọi xem ai đến !"

 

Mọi lập tức quây , Nhan Bảo Châu nũng nịu gõ nhẹ đầu đó: "Cái con bé thật là vô tâm, bảo mất tích là mất tích luôn, chẳng thèm nghĩ xem lo lắng ."

 

Nhìn dung nhan vẫn trẻ trung xinh như ngoài ba mươi của Nhan Bảo Châu, Trăn Trăn ôm lấy cánh tay chị nũng nịu : "Chị Nhan, em sai .

 

Để hôm nào em mời chị qua nhà em chơi, em sẽ tạ với chị nhé."

 

"Thế còn ." Nhan Bảo Châu mỉm duyên dáng, kéo Trăn Trăn xuống ghế sofa.

 

Có lẽ Vong Ngã truyền đạt những lời Trăn Trăn lúc , nên nhóm Tô Vị Nhiên quả nhiên nhắc chuyện cảm ơn Đại Bá của Trăn Trăn nữa.

 

Suy cho cùng, cuộc biến động đó, họ cũng mặn mà lắm với việc giao thiệp với giới chức trách, mà thích bầu khí thuần túy học thuật hơn.

 

Sau khi chào hỏi xong, mấy bếp bưng thức ăn nấu chín bàn.

 

Vong Ngã còn mang một bình rượu, rót đầy chén cho : "Đây là đầu tiên chúng tụ họp đông đủ thế kể từ khi chia tay năm .

 

Ngoại trừ Trăn Trăn , đề nghị hãy uống cạn chén để chúc mừng ngày chúng tái ngộ." Mọi đều nâng chén rượu lên, Trăn Trăn cũng nâng ly chạm chén với uống cạn.

 

Vong Ngã cầm đũa lên, : "Đây là những món và lão Trương cùng , nếm thử xem vị thế nào."

 

Hứa Mộng Quốc múc một bát canh nấm húp một ngụm, chép miệng khen ngợi: "Vẫn là hương vị đó!

 

Từ lúc rời khỏi cái hốc núi , ăn gì cũng thấy ngon, suốt ngày cứ mơ tưởng bao giờ mới ăn món dưỡng sinh của lão Trương , hôm nay đúng là hưởng sái của Trăn Trăn ."

 

Trăn Trăn gắp một miếng trứng xào tỏi tây.

 

Tỏi tây là do chính tay Vong Ngã trồng nên vị vô cùng tươi ngon.

 

 

 

 

Loading...