Vô tình sinh vào thập niên 60 - Chương 242

Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:32:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W2OeibFwl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mùa đông gió lớn lất phất tuyết rơi, cả hai dùng khăn len quấn kín mặt nên dọc đường chẳng ai với ai câu nào.

 

Về đến nhà, Minh Bắc định mang chăn nệm để lên giường lò nhà tây để sưởi, Quế Hoa thấy đó dính đầy tuyết liền vội ngăn : "Đừng sưởi vội, để lát nữa chị tháo giặt sạch mới sưởi cho."

 

Minh Bắc hì hì: "Không ạ, em mới đắp hơn hai mươi ngày, bẩn ."

 

"Thôi , bấy nhiêu chung một cái giường lò, bẩn thì cũng ám mùi hôi rình .

 

Thôi, sang chuyện với trai , đống chăn cứ để đấy chị lo." Quế Hoa xách bộ chăn nệm để cuối giường, định bụng ăn xong cơm trưa sẽ đem giặt.

 

Đây là đầu tiên Minh Bắc về nhà kể từ khi điểm thanh niên tri thức.

 

Vương Tố Phân nhớ lời Lý Lão Thái dặn, sợ con trai kể chuyện lụng vất vả đau lòng nên cứ thui thủi trong bếp nấu cơm, chẳng dám hỏi câu nào.

 

Lý Lão Thái, Minh Đông, Minh Bắc và Trăn Trăn, bốn giường lò nhà đông, kể chuyện ở điểm thanh niên.

 

Minh Bắc gãi đầu: "Thực cũng chẳng việc gì nặng, chỉ là suốt ngày c.h.ặ.t cây vác gỗ thôi.

 

giống như hồi kéo củi ở nhà ạ, gỗ vác đúng quy định về độ dày, chiều dài.

 

Đường xuống núi tuyết trơn khó , ban đầu mỗi em chỉ vác một cây, mấy ngày liền thành nhiệm vụ nên em đ.á.n.h liều vác hai cây một lúc.

 

Lúc đầu cũng quá sức, bả vai đau mấy ngày liền, nhưng giờ thì cũng quen ạ."

 

Minh Đông nhíu mày: "Vẫn dùng vai vác ?

 

Sao đóng bè gỗ mà kéo xuống?"

 

Trăn Trăn bồi thêm một câu: "Hay là lấy dây thừng buộc mấy cây gỗ với kéo xuống cũng mà."

 

Minh Bắc ngẩn : "Lúc đó họ bảo thì tụi em , cũng chẳng dây thừng.

 

Với đường xuống núi quanh co khúc khuỷu, gỗ dài hai ba mét, khó kéo lắm ạ."

 

Minh Đông em trai dở dở : "Thế chú mày vác xuống núi đến chỗ bằng phẳng kéo cũng mà, tuyết dày thế kéo đỡ tốn sức bao nhiêu.

 

Đợi đến lúc trời ấm tuyết tan, chú mày kéo cũng chẳng kéo nổi ."

 

Minh Bắc bấy giờ mới vỡ lẽ, gãi đầu ngô nghê: "Vẫn là cả thông minh, em nghĩ nhỉ." Cậu Trăn Trăn đang nghiêng ngả, vội chữa thẹn: "Cũng chẳng em , cả cái điểm thanh niên chẳng ai nghĩ cả.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-242.html.]

Đợt mấy về nhà họ cũng chỉ mang theo bánh nướng, nước sốt thịt với dưa muối lên thôi, chẳng ai mang theo dây thừng cả."

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Minh Đông gật đầu: "Ừ, đều giống chú mày cả, chỉ giỏi cái nết ăn thôi."

 

Lý Lão Thái đang gặm từng chút một quả táo nhỏ rửa sạch, Minh Bắc ai cũng mang đồ ăn theo, bà quyết định chặn đầu : "Minh Bắc , bà nội với con bàn , lúc nào con điểm thanh niên thì nhà chỉ chuẩn cho ít dưa muối với tương thôi.

 

Còn bánh nướng màn thầu gì đó, con mang theo thì tự tiệm lương thực mà mua.

 

Giờ con tự tiền , thể cứ dựa dẫm già nuôi mãi .

 

Sau về nhà ăn cơm thì gia đình lo, còn ở ngoài thì tự con gánh vác.

 

Không chỉ con , ba ông của con cũng đều như cả."

 

Minh Đông định lên tiếng giống, vì điểm công ở chỗ thanh niên tri thức so với tiền lương của họ chênh lệch lớn.

 

thấy vẻ mặt nghiêm túc của Lý Lão Thái, thâm ý riêng nên đành im lặng.

 

Minh Bắc ngẫm nghĩ một lát, thấy cũng đúng là như , hơn nữa ba của đều nộp tiền về nhà hàng tháng.

 

Cậu nhẩm tính tiền kiếm mỗi tháng, đau đớn nhận trừ tiền ăn thì chẳng dư bao nhiêu.

 

Thậm chí vì bỏ ba đồng để đổi lấy cây b.út máy, giờ còn đang nợ tiền cơm ở điểm thanh niên tri thức.

 

Minh Bắc hổ thẹn cúi đầu: "Con xin tiền nhà , chỉ là..." Mặt đỏ lên: "Chỉ là điểm công của tụi con ít, lẽ hiện tại con tiền nộp về cho gia đình ạ."

 

Lý Lão Thái thấy Minh Bắc ý thức như thì cũng thở phào: "Thế thì tạm tha cho con vài năm.

 

nhé, con lấy vợ sinh con thì đưa tiền dưỡng già cho cha .

 

Còn chuyện cuộc sống của các con, nghèo cách sống của nghèo, khá giả cách sống của khá giả, bà với bù lỗ cho đấy."

 

Nhắc đến chuyện kết hôn, Minh Bắc còn hào hứng như khi thanh niên tri thức nữa.

 

Cậu im lặng một chút gượng với Lý Lão Thái: "Còn chẳng bao giờ mới cưới vợ nữa bà ạ."

 

Lý Lão Thái ý tứ trong lời cô nàng ưng Minh Bắc , chuyện thế nào cũng khó , bà bèn an ủi: "Con giờ vẫn còn nhỏ, cưới sớm cũng chẳng .

 

 

 

 

Loading...