Vô tình sinh vào thập niên 60 - Chương 104

Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:15:37
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Gà Kho Tàu né tránh kêu ngừng: " chuyện hàng ngày mới kiên định lý tưởng và niềm tin của .

 

mấy đứa im như thóc kìa, tư tưởng của tụi nó biến mất hết , cơ bản là chỉ còn là một con gà thuần túy thôi."

 

Trăn Trăn bật : "Hóa mày còn là gà nữa ?"

 

" là một con gà lý tưởng, giống tụi nó." Gà Kho Tàu ngẩng cao đầu: "Mục tiêu của là trở thành một món gà kho tàu chính hiệu, thêm nấm, thêm khoai tây, chỉ thuần túy là kho chính bản thôi."

 

Trăn Trăn phì : "Được , nhất định sẽ nhớ kỹ lý tưởng của mày.

 

Mau về chuồng , nếu lạnh mà ốm lây sang bọn khác là đem mày hầm với củ cải đấy."

 

Gà Kho Tàu sợ đến mức run cầm cập, cắm đầu chạy về chuồng quên ngoái đầu hỏi một câu: "Thế hôm nay thịt đứa nào?"

 

"Thịt Kho Tàu!" Trăn Trăn đáp một câu.

 

"Ái chà, cái con lợn nhát c.h.ế.t đó ." Gà Kho Tàu chui tọt chuồng, nhưng vẫn quên ló cái đầu định xem cảnh Thịt Kho Tàu hành hình.

 

Trăn Trăn lững thững tới đóng cửa chuồng gà .

 

Chuồng gà bốn phía đều đắp bùn và cỏ khô dày cộm, cửa đóng, mắt Gà Kho Tàu chỉ còn một mảnh đen kịt, chẳng thấy gì bên ngoài nữa.

 

Trăn Trăn giao tiếp với nó bằng ý thức, nên nhà đang bận rộn trong sân một ai nhận điều bất thường.

 

Chuẩn xong nước nóng và d.a.o mài sắc lẹm, Lý Mộc Sâm cũng đưa vợ con sang.

 

Người Đồ Phu hẹn cũng quẩy đồ nghề của tới nơi.

 

Mọi đông đủ, Lý Mộc Võ cầm dây thừng dẫn sân bắt lợn.

 

Thế nhưng mở cánh cửa nhỏ bước , ai nấy đều ngẩn kinh ngạc.

 

Chỉ thấy hàng rào đổ sụp, chuồng lợn húc thủng một lỗ lớn, Thịt Kho Tàu chẳng trốn thoát từ lúc nào.

 

Người Đồ Phu đống hàng rào đổ nát đất mà há hốc mồm: " hành nghề g.i.ế.c mổ bao nhiêu năm nay, đây là đầu tiên thấy con lợn nào húc đổ chuồng để chạy thoát đấy."

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Lý Mộc Võ nghĩ đến con lợn béo hơn ba trăm cân nhà cứ thế mà mất tích, lòng xót xa đến run b.ắ.n cả . May mà nửa đêm qua tuyết ngừng rơi, dấu chân Hồng Thiêu Nhục để vẫn còn rõ mồn một. Sửa chiếc mũ đầu, sắc mặt Lý Mộc Võ xanh mét, chạy nhà lấy khẩu s.ú.n.g săn lao ngoài: "Đợi bắt nó về, nhất định hầm nhừ nó mới thôi." Lý Mộc Văn và Lý Mộc Sâm thấy liền vội vàng theo , đương sự Đồ Phu cũng rút d.a.o chọc tiết lợn từ trong đôi quang gánh đuổi theo.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-104.html.]

Trăn Trăn đang giường sưởi ăn hạt tùng, thấy bên ngoài ồn ào náo nhiệt, liền sai Lý Minh Trung xem chuyện gì. Lý Minh Trung lượn một vòng hậm hực về báo tin: "Hồng Thiêu Nhục bỏ nhà ."

 

Nghe tin Hồng Thiêu Nhục bỏ trốn, Trăn Trăn ngớt: "Không ngờ đấy, Hồng Thiêu Nhục mà cũng tâm cơ đến thế cơ ." Đương sự mặc áo bông, gọi Lý Minh Trung định chạy ngoài thì vặn gặp Lý Lão Thái .

 

Bà bế thốc Trăn Trăn lên: "Cháu định ?"

 

"Cháu xem cha bắt Hồng Thiêu Nhục ạ." Trăn Trăn cố sức trườn xuống đất.

 

Lý Lão Thái vỗ m.ô.n.g đương sự một cái: "Cháu yên cho bà nhờ, mùa đông giá rét thế ai đưa cháu lên núi chạy lung tung , vả còn ngoài cùng nữa."

 

Trăn Trăn liền xìu xuống, lúc Lý Lão Thái mới đặt đương sự xuống đất: "Chơi trong sân thôi nhé, cấm khỏi cổng."

 

Trăn Trăn ngoan ngoãn lời, dắt Lý Minh Trung loanh quanh trong sân.

 

Hồng Thiêu Kê Khối ở trong chuồng gà thấy tiếng Trăn Trăn, cứ liên tục đòi đương sự thả .

 

Trăn Trăn ồn ào chịu nổi, đành gần mở cửa chuồng.

 

Hồng Thiêu Kê Khối nhảy vọt ngoài, giọng điệu đầy vẻ hả hê: "Hồng Thiêu Nhục chạy ?"

 

Trăn Trăn cúi xuống tuyết vò một Tuyết Cầu ném đầu Hồng Thiêu Kê Khối: "Sao đây phát hiện gan của Hồng Thiêu Nhục to thế nhỉ?

 

Hôm qua thăm thấy nó còn ngơ ngơ ngác ngác chỉ ăn thôi mà."

 

"Chứ còn gì nữa, cái tên Hồng Thiêu Nhục thật đạo đức nghề nghiệp chút nào.

 

Nuôi nó cả năm trời, thế mà nó dám bỏ trốn." Giọng điệu Hồng Thiêu Kê Khối đầy vẻ khinh bỉ: "Nếu là , nhất quyết chạy."

 

"Bộ sợ c.h.ặ.t cổ ?" Trăn Trăn nghiêng đầu liếc nó.

 

"Sợ gì mà sợ, là con gà lý tưởng và niềm tin nhé.

 

Không tin cứ đem thịt thử xem, cam đoan chạy ." Hồng Thiêu Kê Khối ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu mặt Trăn Trăn, ngừng bày tỏ lòng trung thành.

 

"Thôi ông tướng, về chuồng nhanh lên, để xem Hồng Thiêu Nhục thế nào ." Trăn Trăn nhà cởi áo khoác giường sưởi, xuất hồn tìm dấu vết của Hồng Thiêu Nhục.

 

 

 

 

Loading...