Nghỉ ngơi một ngày, Tu Tu bắt đầu tiến trình thi đấu.
Trải qua vòng sơ loại, bảng nhi đồng còn 24 tuyển thủ nhí.
Thi đấu thêm ba ngày, còn 12 , Tu Tu là một trong đó, cũng là đứa trẻ nhỏ tuổi nhất.
"Bạn nhỏ chắc là kỳ thủ đầy 4 tuổi đó nhỉ?"
Vào ngày diễn vòng bán kết, ít tò mò về Tu Tu đến xem bé rốt cuộc trông như thế nào, dù trong 11 còn , đứa trẻ nhỏ tuổi nhất cũng 8 tuổi .
", chính là bé, trông cao thật đấy, chẳng giống đứa trẻ đầy 4 tuổi chút nào."
"Không là khai gian tuổi đấy chứ?"
"Sao thể, nghĩ nhiều .
hỏi giáo viên của bé, bé học từ lúc hơn 2 tuổi, đặc biệt năng khiếu, cũng thông minh.
Cậu bé còn tham gia thi đấu với tư cách là đầu bảng nhi đồng của Kinh Thị đấy."
Lúc , Tu Tu mà họ đang bàn tán đang căng c.h.ặ.t khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc đ.á.n.h cờ, đây là ván cuối cùng của vòng bán kết, nếu thắng, ngày mốt thể đối đầu với một chiến thắng khác để tranh giải nhất.
Văn Niệm Tân ngờ con trai giỏi đến , khi đến đây cô mang tâm lý tham gia cho vui, trải nghiệm là chính.
Cô hiểu cờ vây, cũng đ.á.n.h.
cô bao giờ trù ẻo Tu Tu, bất kể bé đ.á.n.h thế nào, cô đều sẽ động viên.
"Cũng ván còn kéo dài bao lâu nữa."
Mẹ Chu bình tĩnh như Văn Niệm Tân, bà ngừng quanh khu vực chờ.
Bố Chu cũng cố tỏ quan tâm ở bên cạnh, nhưng thực chất trong lòng luôn thầm cổ vũ cho đứa cháu trai nhỏ của .
Nếu bé thắng, nhà họ Chu của họ sẽ một nhà vô địch quốc, đó là chuyện lớn rạng rỡ tổ tông.
Trận đấu kết thúc, Tu Tu đặt quân cờ xuống, đưa tay lịch sự bắt tay với đối diện.
"Anh trai, giỏi, đ.á.n.h cờ với là vinh hạnh của em."
Cậu bé đối diện cũng đưa tay , bắt tay với Tu Tu.
"Em còn giỏi hơn, thua ."
"Mẹ em tình bạn là chính, thi đấu là phụ, bất kể thắng thua, đều là một kinh nghiệm quý báu, thôi thúc chúng tiếp tục cố gắng."
Trọng tài bên cạnh những lời như ông cụ non của bé, cố nhịn , nhưng cũng thể thừa nhận bé đúng.
Chỉ là thốt từ miệng một đứa trẻ hơn 3 tuổi, khó tránh khỏi chút buồn .
Tuyên bố kết quả xong, Tu Tu cố vẻ bình tĩnh ngoài.
Nhìn thấy , lập tức lao lòng cô.
"Mẹ ơi, con thắng nè."
"Oa, con trai giỏi quá, thật tự hào về con."
"Anh trai, giỏi quá , hổ là trai của em."
"Hi hi, đ.á.n.h cờ con đói quá, cảm giác thể ăn 10 viên kem."
"Ăn xong 10 viên, ngày mốt cần tham gia trận chung kết cuối cùng nữa , tiêu chảy đến mức cầm quân cờ cũng vững cho xem."
Nói thì , Văn Niệm Tân vẫn đưa chúng đến nhà hàng đồ Tây.
Hai đứa trẻ thích ăn đồ Tây cho lắm, chúng chỉ thích kem ở đó.
Mỗi đứa gọi hai viên kem, Tu Tu tuy cảm thấy ít, nhưng cũng dám càn.
"Mẹ ơi, ngày mốt nếu con thắng, đến ăn thêm nữa ạ?"
"Được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-quan-nhan-xinh-dep-xuyen-ve-thap-nien-80-thuan-phuc-vi-si-quan-manh-nhat/chuong-404-tinh-ban-la-chinh-thi-dau-la-phu.html.]
"Tuyệt quá!"
Ăn xong về nhà khách, Ngô lão sư dẫn đoàn thấy họ về, lập tức dậy.
"Mọi ăn cơm ?"
"Vâng, Ngô lão sư tìm Tu Tu ạ?"
" chỉ dặn cháu ngày mốt đừng căng thẳng."
Nếu là những đứa trẻ lớn tuổi hơn, Ngô lão sư thể sẽ với chúng về tình hình của đối thủ, phân tích thế nào để giành chiến thắng.
đối phương là Chu T.ử Tu, cô cũng nên gì với bé.
Cậu bé đ.á.n.h cờ lối riêng của , tuy tuổi nhỏ, nhưng khả năng đ.á.n.h cờ hề thua kém những đứa trẻ mười mấy tuổi.
"Ngô lão sư, con căng thẳng , con sẽ cố gắng ạ."
"Ừ, , cô tin con.
Ngày mai đừng chơi nữa nhé, ở nhà khách nghỉ ngơi cho , dưỡng sức."
"Vâng ạ."
Miệng thì đồng ý rõ , sáng hôm tỉnh dậy, hai đứa nhỏ nhảy tót lên giường bên cạnh.
Mỗi đứa chiếm một bên, ngừng rúc lòng Văn Niệm Tân.
Lúc chúng sang, cô tỉnh , nhưng mở mắt, xem hai đứa định âm mưu chuyện gì.
"Em gái, hôm nay chúng bảo đưa công viên chơi ."
"Công viên gì cơ?"
"Hình như gọi là sông gì đó, cũng nhớ rõ, bạn , bạn bảo vui lắm."
" giáo viên của bảo hôm nay ngoài mà."
"Chúng về sớm một chút là mà."
Văn Niệm Tân cuộc đối thoại coi như ai của hai em, cố nhịn .
Lúc chúng đang bàn bạc xem ai sẽ gọi cô dậy, cô từ từ mở mắt.
"Sao hai đứa dậy sớm thế?"
"Không ngủ nữa, ơi, cũng dậy , mặt trời chiếu đến m.ô.n.g ."
"Ây da, nắng , hôm nay đúng lúc ở trong phòng ngủ nướng, dù Ngô lão sư của con cũng cho con chơi."
Tu Tu: "..." Cậu bé rút lời .
"Mẹ ơi, ở trong phòng chán lắm, chúng về sớm nghỉ ngơi là mà, chơi nữa thì thời gian ."
Ngày mai thi chung kết xong, sáng ngày mốt là về Kinh Thị , đúng là thời gian chơi.
"Vậy các con ?" Cô rõ còn cố hỏi.
"Công viên!"
"Ở ?"
"Con , chúng thể hỏi bác ở quầy lễ tân."
Ăn sáng xong, Văn Niệm Tân xuống lầu hỏi, quả thực một công viên, còn là một công viên giải trí quy mô lớn với nhiều trò chơi, mùng 1 tháng 2 mới khai trương.
Cô do dự, nếu hôm nay công viên giải trí, cô sợ ngày mai Tu Tu thi đấu sẽ tinh thần.
Cuối cùng cô đưa một quyết định với Chu Trạm, đó là lùi vé xe một ngày.
Thi đấu xong, đưa chúng công viên giải trí chơi một ngày mới về nhà.