“Chị dâu, ngoài cổng tìm chị, ông bảo là của chị.”
“Cậu của ? Ông ông họ gì ?”
Nếu là bên nhà Đinh Lan, đ.á.n.h c.h.ế.t cô cũng ngoài.
“Cũng họ Văn.”
“ , cảm ơn nhé, ngay đây.”
Chào Chu một tiếng, cô chạy chậm cổng.
Người đàn ông đỏ hoe hốc mắt ngoài cổng đối với cô mà , xa lạ.
Đây là đầu tiên cô gặp trong truyền thuyết kể từ khi xuyên đến đây.
“Cháu chào .” Văn Niệm Tân lịch sự mỉm gật đầu chào ông.
“Niệm Tân, là đây, là Văn Anh Duệ của cháu.”
Ông bố Niệm Niệm ngã đập đầu, quên hết và việc .
“Cháu chào .”
Thực Văn Niệm Tân bối rối, đầu tiên gặp ông bà ngoại, cô hề cảm giác .
Không nhiều, tiên giúp ông đăng ký thông tin, dẫn ông khu gia thuộc.
“Sao đến đây ạ? Biết đến, cháu thể thẳng ga tàu đón .”
“Cậu họp ở Kinh Thị, vốn dĩ định qua đây, thời gian họp đột nhiên kết thúc sớm 2 ngày, nghĩ xe cũng chỉ mất 1 ngày nên qua đây luôn. Ngại quá, báo cho cháu.”
“Không ạ, dù ngày nào cháu cũng cơ bản ở nhà trông trẻ con, ít khi ngoài.”
Hai nhà, cô giới thiệu sơ qua phận của cho bố Chu.
Ngoài phận , cô cũng nhiều hơn.
“Chào , hoan nghênh hoan nghênh.”
Tuy tại của Niệm Tân đột nhiên đến, bố Chu vẫn tỏ thái độ vô cùng nhiệt tình, dù cũng là của con dâu.
Cặp sinh đôi đang chơi trong phòng, thấy tiếng động cũng chậm chạp bước .
Nhìn thấy trong phòng khách một lạ đang , hai em đều tò mò đ.á.n.h giá ông.
“Tu Tu, Dạng Dạng, đây là của , các con gọi là ông trẻ nhé, hoặc gọi thẳng là ông cũng .”
“Không.”
Tu Tu dang hai tay .
“ , đây là đầu tiên các con gặp, đây con từng gặp.”
Cậu bé gật đầu, hướng về phía Văn Anh Duệ khẽ gọi một tiếng: “Ông.”
“Ừ, ngoan quá, hai đứa 2 tuổi ?”
“Chưa ạ, mới 1 tuổi 3 tháng thôi, chỉ là trông to con hơn những đứa trẻ cùng tuổi, hai đứa nhỏ đều di truyền chiều cao của bố chúng.”
Văn Anh Duệ gật đầu.
Nhìn thấy chiều cao của cặp sinh đôi, ông còn tưởng nhớ nhầm.
“Ông, tôm .”
Tu Tu tới kéo tay bố Chu lôi ngoài, ngặt nỗi sức quá nhỏ, lôi nổi.
“Ông quyết định , con hỏi con xem.”
“Tôm là gì? Thằng bé ăn tôm ? Chỗ nào bán? Ông trẻ mua cho cháu.”
“Nó ăn tôm, bên cung tiêu xã một hố cát, nó đó nghịch cát.”
“À... chuyện ...”
“Mẹ~”
Ông nội nhát gan, Tu Tu đành lảo đảo đến bên cạnh , nắm lấy một tay cô ngừng lắc qua lắc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-quan-nhan-xinh-dep-xuyen-ve-thap-nien-80-thuan-phuc-vi-si-quan-manh-nhat/chuong-321-cau-den-tim.html.]
“Chiều hẵng .”
“Mẹ~”
“Nếu con giặt quần áo, lúc nào cũng thể .”
“Giặt.”
“Con giặt cái gì mà giặt, bây giờ ngày nào cũng rửa tay tắm rửa cho con, ngay cả máy giặt con cũng với tới. Mau chơi xếp gỗ với em gái , cái đó cũng vui lắm.”
Con trai cuối cùng cũng đến tuổi thích nghịch cát và nghịch nước.
Lúc mấy tháng tuổi, căn bản chịu chơi. Mỗi bế hố cát, hai chân cứ vểnh lên cao tít, cứ như trong hố cát đinh đ.â.m .
“Bà nội dẫn con sang nhà hàng xóm tìm Hùng Hùng chơi ?”
Cậu nhóc thèm đầu thẳng phòng.
“Hê, cái thằng , ông thì tự .”
Mẹ Chu kéo bố Chu cùng khỏi nhà.
“Bà là , bà kéo gì, .”
“Ông thấy của Niệm Tân chuyện với con bé , ông ở đó vướng víu gì.”
“ thể về phòng mà.”
“Thôi, cũng , cung tiêu xã mua chút thức ăn. quên mang tiền , trong túi ông nhét đồng nào ?”
“Không... .”
Mẹ Chu cái là ông đang dối, trực tiếp thò tay móc hết tiền trong túi ông già .
“Cái lão già quỷ quyệt , mặt mà còn dối? Ông xem, bây giờ mỗi tháng phát cho ông 5 tệ tiền tiêu vặt, ông tiêu, ông giữ gì?”
“Trong túi thể giữ chút tiền ? Lão Đại và Lão Tam mỗi tháng đều 20 tệ, bố mà chỉ 5 tệ, hơn nữa nào bản cũng kịp tiêu, bà nghĩ đủ cách tiêu mất . Nói dễ là mỗi tháng 5 tệ tiền tiêu vặt, trắng là chẳng đồng nào.”
Cứ nghĩ đến chuyện , bố Chu tức giận.
Ông bằng Lão Tam thì thôi, dù vợ nó cũng vô cùng hào phóng.
bây giờ ngay cả Lão Đại mỗi tháng tiền tiêu vặt cũng tăng lên 20 tệ !
Địa vị của ông trong nhà hiện tại, mà ngay cả Lão Đại cũng bằng !
Sao ông thể tức cho ?
“Ông ý kiến?”
“Tất nhiên là !”
“Ồ, ông cứ bảo lưu , cũng chẳng .”
Bố Chu: “...” Ông ngay là thông mà.
Hai ông bà đấu võ mồm, thong thả về phía cung tiêu xã.
Văn Niệm Tân ở nhà rót cho một chén xong, xuống ghế sô pha đối diện ông.
“Niệm Niệm, trịnh trọng lời xin cháu, thực sự mợ cháu tự ý chặn thư cháu gửi đến. Nếu ông bà ngoại cháu cho , thể vẫn luôn giấu giếm. Nói vẫn là của , nếu thường xuyên nhận thư, chắc chắn sẽ phát hiện cháu thực liên lạc với .”
Đối với chuyện Văn Anh Duệ vô cùng tự trách.
Bất kể là đối với Văn Niệm Tân, là đối với bố .
“Không ạ, đều qua .”
Trước mặt , ngoài câu , cô cũng nên gì.
Cũng thể mắng ông một trận, dù mợ lòng chặn, những khác cũng là bình thường.
Cô sẽ trút giận lên gì.
Còn về lý do tại tin tưởng đầu tiên gặp mặt , là vì ông bà ngoại tin tưởng ông, cô chọn tin tưởng ông bà ngoại.
Hơn nữa chú Trương cũng nhân phẩm của , đây quan hệ với vô cùng vô cùng , chắc đến mức giở trò vặt vãnh vô vị .