Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Xuyên Về Thập Niên 80, Thuần Phục Vị Sĩ Quan Mạnh Nhất - Chương 305: Ông Cụ Hai

Cập nhật lúc: 2026-04-27 00:27:19
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bà nội, bà nghỉ một lát ạ?”

 

“Thôi, bây giờ ngủ thì tối ngủ .”

 

“Nhà ông cụ hai cách đây bộ bao lâu ạ? Nếu xa con qua đó chào hỏi .”

 

“Không xa, bộ mười lăm phút là đến, bà đưa con .”

 

Văn Niệm Tân về phòng lấy quà mắt chuẩn , chào chồng một tiếng cùng bà nội đến nhà ông cụ hai.

 

“Chú út và gia đình ở cùng ông cụ hai ạ?”

 

“Vốn ở cùng, khi sinh con chuyển về ở chung, ông cụ hai của con thể giúp trông con.

 

Trước đây bà cũng thường qua giúp họ trông con, để thím út con , nó thích ở nhà rảnh rỗi.”

 

“Thím út con nghề gì ạ?”

 

Chú út cũng là trâu già gặm cỏ non, lớn hơn thím út tám tuổi, còn là thím út chủ động theo đuổi chú .

 

“Nó ở ngân hàng.

 

Là một cô gái dịu dàng, lương thiện, để ý đến chú út con.”

 

“Bà, chú út con cũng đến nỗi tệ thế chứ, ít nhất cũng cao ráo, trai mà.”

 

“Nó cũng chỉ cái mặt là coi thôi.”

 

Nghe bà cụ cằn nhằn, hai chậm rãi đến nhà ông cụ hai.

 

Gõ cửa, một phụ nữ trung niên mở cửa .

 

Thấy ngoài cửa là bà cụ, trong mắt bà lập tức lóe lên vẻ kinh ngạc.

 

“Thím, thím về lúc nào ?”

 

“Hôm nay mới về.”

 

“Mau nhà, vị là...”

 

“Tú Hoa, giới thiệu với cô, đây là Niệm Tân, cháu họ của ông cụ hai.

 

Niệm Tân, con thể gọi cô là dì Lưu, cô mỗi ngày đều qua nấu bữa trưa và bữa tối cho ông cụ hai của con.”

 

“Chào dì Lưu.”

 

“Chào con, chào con, dì Nguyên Trác nhắc đến con.

 

Trông xinh thật, xinh hơn tất cả những cô gái dì từng gặp.”

 

“Dì Lưu quá khen , chỉ là ngoại hình bình thường thôi ạ.”

 

“Không , nếu con mà là ngoại hình bình thường, thế gian chắc còn cô gái xinh nào nữa.”

 

“Dì Lưu, ai đến ?”

 

“Chú hai, là bác cả đưa cô cháu họ đến.”

 

Nghe là họ, Tân Hà vội vã từ trong phòng .

 

“Chị dâu, đây là Niệm Tân ?”

 

“Chào ông cụ hai, cháu là Văn Niệm Tân.”

 

“Tốt, về là .

 

Mau , dì Lưu mau pha hai tách , đợi ... pha sữa mạch nha.”

 

“Vâng ạ~”

 

“Dì Lưu, cần phiền phức , nước lọc là ạ.”

 

Lưu Tú Hoa gật đầu bếp.

 

“Các cháu xuống tàu lúc mấy giờ?”

 

“Xuống tàu cũng mấy tiếng , ở ga đợi đại quân hai tiếng, mới về nhà lâu.

 

Nguyên Trác cùng bọn trẻ quảng trường xem , chắc đến giờ cơm tối mới về.”

 

“Niệm Tân, đường mệt ?”

 

Tân Hà thấy Văn Niệm Tân vui, dù cô là con của ai, cuối cùng vẫn chảy dòng m.á.u nhà họ Tân.

 

Hơn nữa chị dâu và Nguyên Châu đều đ.á.n.h giá cô cao, chỉ cần trong điện thoại nhắc đến cô, gần như đều ngớt lời khen.

 

“Không mệt ạ, cháu mua vé giường , đường thì .”

 

“Cặp song sinh cũng chơi ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-quan-nhan-xinh-dep-xuyen-ve-thap-nien-80-thuan-phuc-vi-si-quan-manh-nhat/chuong-305-ong-cu-hai.html.]

“Chưa ạ, hôm nay chúng đột nhiên đổi chỗ, nhiều chị chơi cùng, phấn khích lắm, nãy mới dỗ hai đứa nhỏ ngủ xong.”

 

“Lát nữa con cùng chúng qua đó ăn cơm là thể gặp chúng .

 

cho con , hai đứa nhỏ thật sự đáng yêu, thông minh vô cùng.

 

Đặc biệt là trai còn là một nhiều, rõ ràng còn nhiều, nhưng cũng thể ngừng trò chuyện với , cái miệng nhỏ đó chỉ cần thức là gần như ngừng nghỉ.”

 

Nhắc đến cặp song sinh, bà cụ đặc biệt hào hứng, cũng chuyện để .

 

“Được, lát nữa sẽ qua đó ăn cơm với .

 

Dì Lưu, dì về nhà , tối nay cần nấu cơm nữa.”

 

“Hôm nay bác cả ăn ở đây ạ?”

 

“Không ăn ở đây, thời gian chắc dì cần nấu cơm .”

 

“Vậy về thật nhé?”

 

“Về .”

 

“Chú hai, thời gian nếu cần qua nấu cơm thì cứ gọi một tiếng, để mua thức ăn .”

 

“Được.”

 

Đợi dì Lưu , ông cụ hai đột nhiên hỏi về tình hình công việc của Tân Đình Đình.

 

Cái tên thốt , vẻ mặt của bà cụ và Văn Niệm Tân đều chút kỳ quặc.

 

“Chị dâu, chị ?”

 

“Sau nhà họ Tân chúng chỉ Niệm Tân là cháu gái, đừng nhắc đến Tân Đình Đình nữa, hơn nữa nó cũng còn họ Tân, đổi họ Lưu gốc của nó .”

 

Bà cụ ngắn gọn, kể những việc Lưu Đình Đình trong thời gian qua cho Tân Hà .

 

Tân Hà xong, hai tay nắm c.h.ặ.t thành quyền, vô cùng tức giận.

 

“Cái nghiệt chướng !

 

Nhà họ Tân chúng từ nhỏ cho nó ăn ngon mặc , ai mà nâng niu nó trong lòng bàn tay, mà...!”

 

“Thôi, nhắc nữa, cuối cùng cũng là con nhà nuôi .”

 

“Niệm Tân, con chứ, vết thương ở chân lành ?”

 

“Đã lành ạ, ông cụ hai cần lo lắng.”

 

“Lành là .”

 

“Ông cụ hai, em trai ở nhà ạ?”

 

Thấy ông cụ tức giận thôi, Văn Niệm Tân lập tức chuyển chủ đề.

 

Em trai là con của chú út và thím út, năm nay mới ba tuổi.

 

“Bị bà ngoại nó đón về nhà , lát nữa ông bảo chú út con đón nó về.”

 

“Nếu , chúng qua bên nhé? Không thì lát nữa hai đứa trẻ tỉnh dậy thể sẽ tìm .”

 

“Được, đợi bộ quần áo.”

 

Lần đầu gặp nhà và con của cháu họ, Tân Hà một bộ quần áo trang trọng hơn.

 

“Bác cả, bác về ạ.”

 

Hướng Nghê Quân dắt con trai nhà thấy bà cụ trong phòng khách nhà thì vô cùng kinh ngạc.

 

“Nghê Quân, chiều nay con ?

 

Tư Nguyên, mau đây để bà cố bế nào.”

 

Bà đưa tay về phía Tân Tư Nguyên, bé dường như còn nhớ bà, ngại ngùng trốn lưng .

 

“Đây là bà cố của con mà, con nhớ ?”

 

Cậu bé gật đầu lắc đầu.

 

“Con Nguyên Trác hôm nay bác sẽ về, nên con xin nghỉ hai tiếng, qua nhà đẻ đón nó về.

 

Vị là...?”

 

“Chào thím út, cháu là Văn Niệm Tân.”

 

“Khụ~~”

 

Cả hai đều chút lúng túng, dù Hướng Nghê Quân cũng chỉ lớn hơn Văn Niệm Tân một tuổi.

 

Cô cuối cùng cũng hiểu tâm trạng của Lưu Hạo mỗi gọi cô là thím Văn, Lưu Hạo lẽ còn khó xử hơn cô, bằng tuổi Chu Trạm.

 

 

Loading...