“Chính sách cho hộ kinh doanh cá thể mới thực hiện lâu, đủ can đảm để thử sức kinh doanh như nhiều .”
Tân Nguyên Châu tán thưởng tinh thần dám nghĩ dám của cô.
Nếu đổi là ông, lẽ còn sự gan , sẽ đợi thêm 1-2 năm nữa để phòng ngừa những chuyện như xảy .
“Trên đời luôn sẵn sàng chuột bạch, thành bại chỉ trong chớp mắt. Thất bại thì cùng lắm từ đầu, về quê trồng trọt. Thành công thì sẽ là lứa ăn cua đầu tiên, cháu trở thành thứ hai.”
Những lời chỉ cho Tân Nguyên Châu , mà phần nhiều là cho Chu Trạm .
Mặc dù ủng hộ quyết định của cô, bao giờ ngăn cản cô bất cứ việc gì, nhưng luôn lo lắng cô quá mệt mỏi, hy vọng cô nghỉ ngơi nhiều hơn.
cô vẫn sống theo sở thích của , cô hiện thực hóa giá trị bản , chứ đơn thuần là ở nhà chờ khác nuôi...
Bữa tối kéo dài đến khi trời tối mịt vẫn kết thúc.
Mấy quây quần bên bàn ăn, ăn đồ nguội kho, uống rượu đào, trò chuyện đủ thứ chuyện trời biển, giống như một buổi tụ tập của những bạn già lâu năm gặp, gì cũng thấy chán.
“A Trạm, đúng là vợ xong cứ như biến thành khác , cảm giác tối nay còn nhiều hơn cả 1 năm cộng . Trước cứ nghĩ là cái hũ nút, gặp chuyện quan trọng mới mở miệng, ngờ cũng hoạt ngôn như thế, đúng là chuyện lạ.”
“Haha, đúng thế thật. Niệm Tân cứ như công tắc miệng của , chỉ khi cô ở đây, thằng nhóc mới nhiều một chút. Ông , hễ Niệm Tân hỏi vấn đề gì, gì cần giải thích, hận thể luôn một bài văn mẫu cho vợ . Cái miệng liến thoắng, y hệt lão Tất nhà chúng .”
“Dì Đinh, dì sai , cháu với Tất thúc giống . Tất thúc tuy nhiều, nhưng trong 100 chữ, khi rút gọn chỉ 10-20 chữ là trọng tâm.”
“Thằng nhóc đang mỉa mai đấy ! nhảm lúc nào?”
“Chính Văn, ông cũng đừng chối, ông cứ thử xem những thứ ông tối nay, cái nào là trọng tâm.”
“Thế mà giống ? Đây là chuyện phiếm, còn trong công việc câu nào cũng là trọng tâm.”
Tân Nguyên Châu thực sự vạch trần ông, hễ ông công tác tư tưởng cho ai, ít nhất cũng từ nửa tiếng trở lên.
như cũng một ưu điểm, đó là sợ ông tụng kinh như Đường Tăng mãi dứt, nên phạm 1 sẽ cố gắng tránh lặp vấn đề tương tự.
Dù tự nhận vấn đề, họ cũng sẽ chọn tìm Phó chính ủy Hạ để chủ động nhận .
Có thể tìm ông thì cố gắng tìm, nếu tai sẽ đóng kén mất.
Mấy trò chuyện đến gần 9 giờ mới giải tán.
Trên đường về nhà, vợ chồng Tân Nguyên Châu và Chính ủy vẫn ngớt lời khen ngợi Văn Niệm Tân.
“Thằng nhóc A Trạm lúc chập mạch chỗ nào mà ly hôn với một nữ đồng chí như . May mà chúng cản , nếu cản, lúc nó hối hận.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-quan-nhan-xinh-dep-xuyen-ve-thap-nien-80-thuan-phuc-vi-si-quan-manh-nhat/chuong-207-cuoi-cung-cung-biet-van-niem-tan-giong-ai.html.]
“Điểm thể ông . Nghe khi A Trạm nộp đơn ly hôn, Niệm Tân quả thực khác gì lời đồn, thậm chí khi còn quá đáng hơn.”
“Thế bây giờ là ? Lén đổi ?”
“Người thì đổi, chỉ là hồi đầu năm đẩy ngã một cú mạnh, chỉ đập đầu rách một vệt lớn, mà lúc tỉnh chuyện gì cũng quên sạch, ngay cả nhà chồng sống chung sớm tối 2-3 năm cũng nhận .”
“Bị cố ý đẩy ?”
Bắt nội dung trong lời của Đinh Thu Liên, Tân Nguyên Châu nghiêm mặt hỏi.
“Nghe chị Chu đối phương quả thực là cố ý, đó nhà còn vì chuyện mà bồi thường 200 tệ.”
“Quá ít! Người ngã đến mất trí nhớ , nhỡ di chứng gì, 200 tệ thì cái gì!”
“Thì cũng nể tình đều là cùng đại đội sản xuất, ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy.”
Đến cửa nhà họ Tất, ba chia tay, nhà họ Tân còn thêm một đoạn ngắn nữa.
Vào đến nhà, Tất Chính Văn rót cho nửa ly nước.
Ly nước đưa lên miệng, ông đột nhiên bỏ xuống, sang với Đinh Thu Liên: “Trước đây từng với bà là đầu tiên gặp Niệm Tân, thấy cô bé quen mắt đúng , hôm nay rốt cuộc cũng tại cô bé cảm giác quen thuộc đến thế .”
“Tại ?”
“Trước đây so sánh thì , hôm nay Nguyên Châu ăn cơm cùng Niệm Tân, chợt phát hiện mắt và mũi của hai giống , chỉ miệng là khác một chút. đoán nếu Nguyên Châu mà để tóc dài, chắc chắn sẽ khác mấy .”
“Ông thế, cũng thấy giống thật.”
“Theo thấy nhé, Niệm Tân trông còn giống con gái Nguyên Châu hơn cả Đình Đình, haha.”
Cũng nghĩ đến chuyện gì buồn , Tất Chính Văn tự bật .
“Lời ông đừng mặt Đình Đình đấy, con bé đó đặc biệt để ý việc khác nó giống bố, nào thấy cũng như pháo nổ, còn tưởng nó con ruột của Nguyên Châu nên mới phản ứng mạnh thế. Nhắc đến Đình Đình, cũng lâu lắm gặp con bé. Hình như từ lúc lên đại học, nó ít khi về khu gia thuộc.”
“Nguyên Châu và Đặng Khiết đều bảo nó ít về bên .”
“Hả? Thế là vì ?”
“Còn vì A Trạm , bà xem con ranh đó thích ai thích, cứ một mực nhắm vợ. Bà cũng tính nó đấy, nếu mà về, 100% sẽ đến nhà họ Chu gây rắc rối cho Niệm Tân, đến lúc đó chắc chắn sẽ ầm ĩ cho cả khu gia thuộc đều . Bản việc nhắm trúng nam đồng chí vợ chẳng chuyện vẻ vang gì, để nó bậy, vợ chồng Nguyên Châu dứt khoát bảo nó đừng về.”
“Cũng , tính con bé đó giống ai, bướng bỉnh kinh khủng. Chuyện quyết định, 10 con bò cũng kéo .”