“Mẹ, về . Tiểu Tuyết sức khỏe thế nào ? Còn khó chịu ?”
“Bác dâu cả, cháu khỏi , khó chịu nữa ạ.”
“Khỏi là , mau , bên ngoài lạnh. Đã ăn cơm ? Chưa ăn thì bác nấu cho mấy bát Lẩu xiên que cay nhé.”
“Nấu một ít , đều lót chút , nhưng cũng ăn bao nhiêu.”
Chu trực tiếp quyết định , nếu bà , Chu Vân và hai đứa nhỏ đói cũng sẽ mở miệng.
“Vậy , đợi một lát, ngay đây.”
“Vợ ơi, phụ em một tay.”
Chu Việt lóc cóc theo Lý Hiểu Phân.
“Sao về ? Không bảo hai ngày nay ở cửa hàng đợi nhận bàn ghế giao đến ?”
“Lát nữa về đại đội gọi mấy qua nhà họ Tống một chuyến, sáng mai lên thành phố. Dù cũng là cả của Vân Vân, em gái chịu khổ, cả như thể mặt.”
“Anh tém tém chút, gọi nhiều qua đó một chút, nhà họ Tống đông đinh lắm đấy.”
Bố chồng của Chu Vân tổng cộng sinh 6 con, ngoài Tống Kiệt , còn 3 con trai. Hai cô con gái lấy chồng cũng xa, bộ mười mấy phút là thể về nhà đẻ.
Cháu nội và cháu ngoại cộng cũng gần 10 đứa, ít giải quyết gì, còn thể chịu thiệt.
“Yên tâm , trong lòng tự tính toán, sẽ để bản thương .”
“Qua đó ầm ĩ một trận như , chị cả và hai đứa nhỏ chắc sẽ về nhà họ Chu ở nhỉ?”
“Mẹ ý định .”
Lý Hiểu Phân gật đầu, thêm gì nữa.
Nếu là đây, lúc cô thu nhập, cho dù khi gả nhà họ Chu quan hệ với Chu Vân khá , trong thâm tâm cô chắc chắn cũng chị dẫn theo hai đứa nhỏ về.
Dù trong nhà thêm 3 , chỉ đơn giản là thêm 3 đôi đũa.
bây giờ cảnh gia đình sự đổi khác biệt, chỉ cần gia đình họ tiếp tục duy trì trạng thái hòa thuận, chị cả dẫn theo các con về nhà đẻ thể khiến bố chồng vui vẻ, cô cũng sẽ gì nhiều.
So với việc bản thể chấp nhận , cô càng quan tâm xem Văn Niệm Tân cảm thấy khó chịu hơn.
Nấu xong Lẩu xiên que cay cho mỗi , Lý Hiểu Phân xuống bên cạnh Văn Niệm Tân.
“Hương vị , chị cho nhiều ớt .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-quan-nhan-xinh-dep-xuyen-ve-thap-nien-80-thuan-phuc-vi-si-quan-manh-nhat/chuong-169-su-di-hay-o-cua-ba-me-con-chi-ca.html.]
“Rất ngon ạ, trong thời gian m.a.n.g t.h.a.i em chuyển sang ăn cay ít, cay và cay nhiều chỉ thể đợi sinh con xong mới ăn thôi.”
“Sinh con xong chắc cũng , cai sữa mới , nếu con b.ú sữa sẽ dễ nóng trong.”
“Ây, sinh con thật là khó khăn quá .”
“Đợi em sinh xong, chắc chắn cảm nhận sẽ khác bây giờ. Đừng thấy đứa trẻ sinh chỉ là một cục nhỏ xíu, lớn nhanh lắm, chị bây giờ còn cảm giác mới sinh T.ử Thông bao lâu, kết quả chớp mắt một cái vài tháng nữa thằng bé tham gia thi đại học , đứa nhỏ nhất là T.ử Lộ cũng 10 tuổi .”
“Chị dâu cả nếu thấy bọn trẻ lớn nhanh quá, thể cùng cả cố gắng thêm chút nữa, sinh thêm đứa nữa.”
“Ây da, em tha cho chị . Chị sắp 40 đến nơi , nếu sinh thêm lứa nữa, chừng chị là ngọc trai già m.a.n.g t.h.a.i mất.”
“Đâu mà sắp 40, rõ ràng mới 36 mà.”
“Thế thì tuổi cũng còn nhỏ nữa, so với bọn trẻ các em. Em thích trẻ con thế , ngược thể nhân lúc còn trẻ sinh thêm vài đứa.”
“Chắc là sinh ~”
“Hả? Sao thế? Chú ba sinh ?”
“Hồi tháng 9 báo đăng chính sách khuyến khích một cặp vợ chồng chỉ sinh một con , chắc bao lâu nữa sẽ đưa chính sách luật, lúc đó sinh cũng sinh . Đặc biệt là chức vụ như A Trạm, chắc chắn gương đầu.”
“Tại chứ, đến chuyện sinh con cũng quản?”
Văn Niệm Tân nhún vai, “Chắc là cấp thấy dân đông quá chăng. Chị xem giống như thanh niên trí thức về thành phố mấy năm , nếu thi đỗ đại học, công việc của lớn trong nhà cũng nhượng cho họ, bây giờ khi vẫn đang xổm ở nhà đấy. Chị dâu cả, đây chỉ là suy đoán cá nhân của em thôi nhé, chị em chuyện với thôi.”
“Chị hiểu, mấy chuyện cấp quyết định thế , chính sách ban xuống, chị dám ngoài lung tung .”
Lý Hiểu Phân thực hề nghi ngờ Văn Niệm Tân dối, dù cô gần như khoác, những chuyện thốt từ miệng cô, cuối cùng gần như đều trở thành sự thật.
Giống như đây cô thể sẽ cho phép mở cửa hàng tư nhân, lúc đó cô , họ đều cảm thấy thể nào, kết quả nhà họ bây giờ sắp 3 cửa hàng .
Hơn nữa đầu tháng , giấy phép hộ kinh doanh cá thể cũng xong thành công, cần lo lắng đến kiếm chuyện nữa, họ đang đường đường chính chính việc giấy phép.
“ , nếu chị cả và hai đứa nhỏ rời khỏi nhà họ Tống về nhà họ Chu ở, em thấy thế nào?”
“Chỉ cần ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của em, em cũng . lời khuyên của em là nhất nên để họ lên huyện hoặc thành phố việc, ở nông thôn hoặc trấn đều thực tế lắm. Ở đây, chuyện của Tống Kiệt sẽ luôn như một vết nhơ in hằn lên họ, rũ cũng rũ sạch . Hơn nữa lỡ nhà họ Tống thấy nhà phát triển lên, thường xuyên tìm đến cửa gây chuyện, đau đầu lắm.”
“Cũng đúng, đến lúc đó bố theo em đến đơn vị bộ đội, chị và cả em cũng chuyển lên huyện, nhà họ Tống mà tìm đến cửa, còn ba con họ, đến một giúp đỡ cũng . Thôi bỏ , đợi chiều nay cả em và đến nhà họ Tống về tính tiếp, nếu chị cả vẫn tiếp tục ở bên đó, chúng ở đây nghĩ nhiều cho cũng bằng thừa. Nếu thoát khỏi nhà họ Tống, tối nay chị sẽ bàn bạc với cả em xem nên thế nào, nghĩ kỹ mới với bố .”
“Tục ngữ quả sai, quyền thế phụ, chúng em tài đức gì mà chị dâu cả như chị chứ.”
“Em đừng trêu chị nữa, nếu vì điều kiện gia đình lên, chị chắc rộng lượng như . Có khi còn phản đối việc họ về nhà họ Chu chúng cũng nên.”