Nhìn con lớn như , khỏe mạnh, đáng yêu, Chu Thiến và Triệu Hi Thành , lòng vui vẻ
Khách khứa cùng ăn bánh ngọt, chơi đùa với Thế Duy một hồi lục tục rời . Chu Thiến và Triệu Hi Thành dẫn Thế Duy dạo ở hoa viên một lúc
Trước Triệu Hi Thành cùng Thế Duy tản bộ, Chu Thiến chỉ thể ở bên lén, đau lòng rơi lệ, giờ rốt cuộc thể bên bọn họ, lòng khỏi cảm khái
Bọn họ cùng nắm tay Thế Duy mà chậm rãi tản bộ trong hoa viên.
Chu Thiến hỏi Thế Duy:
– Hôm nay Thế Duy vui ?
Thế Duy ngẩng đầu lên, ánh trăng chiếu sáng lên khuôn mặt nhỏ nhắn của bé, bé :
– Vui lắm! Thế Duy nhiều đồ chơi mới lắm
Hai , trẻ con thật đúng là dễ dàng thỏa mãn.
Triệu Hi Thành đột nhiên dừng , xổm xuống Thế Duy :
– Thế Duy, cô sẽ sống cùng chúng ?
Thế Duy vỗ tay vui vẻ :
– Được! Thế Duy thích
Triệu Hi Thành hỏi thêm:
– Vậy cô Thế Duy ?
Thế Duy ngừng cha , chỉ chốc lát mắt đỏ hoe:
– Cha, cha cần ?
Nhìn Thế Duy buồn bã, Chu Thiến đau lòng vội vàng xổm xuống :
– Không , cha mãi mãi cần , Thế Duy thích cô ?
Thế Duy lắc đầu :
– Thế Duy thích cô nhưng Thế Duy cũng thích
Chu Thiến ôn nhu :
– Thế Thế Duy thích ở với cô
Thế Duy gật đầu:
– Thích, nhưng cô là cô, !
Chu Thiến im lặng một hồi đó ôm Thế Duy lòng :
– Được, cô mãi mãi là cô của Thế Duy!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-nha-hao-mon/chuong-410.html.]
Triệu Hi Thành nóng nảy, :
– Thiến Thiến, thế ?
Chu Thiến lên nhỏ giọng với Triệu Hi Thành:
– Chúng đừng ép Thế Duy. Từ từ thằng bé sẽ hiểu, con bảo vệ như , lòng em cũng vui
Cô cúi đầu Thế Duy :
– Bất kể Thế Duy gọi em là , trong lòng em nó vẫn là con em, hơn nữa là con thích em, chỉ là xưng hô mà thôi, em để ý
Triệu Hi Thành ôm bả vai cô nhẹ nhàng :
– Triệu Hi Thành, đừng buồn, Thế Duy còn nhỏ hiểu chuyện, chờ con trưởng thành sẽ nhận em là thôi
Chu Thiến nhẹ nhàng gật đầu.
Hôm nay, Triệu Hi Thành cùng Chu Thiến cũng đem kết quả khảo nghiệm mà tìm vợ chồng Triệu thị, thực kết quả rõ ràng, Chu Thiến nhận thức, dựa theo ước định bọn họ nhất định đồng ý chuyện hôn nhân . bọn họ cảm thấy, chuyện nhất định cho hai chút thời gian để bọn họ suy nghĩ. Nếu cứ đem chuyện ước định để ép buộc thì sẽ khiến vui nên hai quyết định tạm thời nhắc đến để hai ông bà tự suy nghĩ
Một tuần , Triệu phu nhân tìm Chu Thiến, Chu Thiến bọn họ quyết đinh
Triệu phu nhân hẹn Chu Thiến đến một quán cà phê tao nhã, thẳng vấn đề:
– Chu Thiến, vốn chúng hài lòng với cháu, dù phận của cháu cũng kém nhà chúng quá xa
Bà uống một ngụm cà phê, ngẩng đầu, Chu Thiến, đột nhiên nở nụ :
– ngoài việc phận hợp, phương diện khác chúng vẫn hài lòng. Hiếm chính là cháu và Thế Duy hợp . đương nhiên đó là quan trọng nhất, quan trọng nhất là cháu thể khiến Hi Thành ngay cả tính mạng cũng cần, thể thấy cháu quan trọng với nó
Chu Thiến mỉm bà, lẳng lặng bà tiếp
– Từ khi Thiệu Lâm qua đời, Hi Thành như c.h.ế.t một nửa, chẳng còn tức giận chẳng còn cảm xúc, cho dù là Tống Thiệu Vân xuất hiện cũng chẳng khiến nó đổi, như bác cũng khổ sở
Sắc mặt Triệu phu nhân đột nhiên trở nên ảm đạm, lẽ là nhớ chuyện cũ đau lòng, Chu Thiến vươn tay khẽ nắm lấy tay bà như an ủi. Triệu phu nhân cô mỉm :
– Cảm ơn cháu, cháu đúng là hiểu chuyện, khó trách Hi Thành yêu cháu như ! Cũng nhờ sự xuất hiện của cháu mới khiến tìm chút sức sống, cháu quan trọng với nó như , bác cũng nhẫn tâm chia rẽ hai đứa. Đương nhiên, sự phản đối của chúng với hai đứa là vô dụng, hai đứa xin ý kiến của chúng cũng là một sự tôn trọng, điều bác cảm ơn cháu!
Chu Thiến lắc đầu, :
– Triệu phu nhân, hai là cha của Hi Thành, cháu là là điều đương nhiên.
Triệu phu nhân hài lòng với câu trả lời , gật gật đầu tiếp tục :
– Vốn cha Hi Thành còn tán thành nhưng bác khuyên nhủ ông , ông tuy cố chấp nhưng vẫn quan tâm đến con , cuối cùng cũng đồng ý .
Chu Thiến đến đó thì vui vẻ, cô với Triệu phu nhân:
– Cảm ơn hai bác đồng ý chuyện của cháu và Hi Thành!
– Hôm nay bác hẹn cháu là để chuyện , đó cũng hẹn cháu xem lúc nào thể mời cha đến gặp gỡ, dùng cơm. Hai đứa kết hôn, thể chuyện hai bên thông gia còn gặp gỡ