Anh thao thao bất tuyệt xong giọng càng trở nên suy yếu nhưng trong gian chật hẹp mà yên tĩnh khiến lòng Chu Thiến rung động thật mãnh liệt.
– Anh xóa bỏ hình bóng của em trong lòng nhưng nào cũng khiến đau thấu tim gan. Em như chiếm vị trí quan trọng trong lòng , mỗi gạt như mang theo m.á.u thịt. Anh những lời tuyệt tình chỉ là vì bức em rời xa , ép bản nhớ em, nghĩ rằng nhưng chẳng lúc nào nhớ đến em. Khi thấy em và Hi Tuấn, ghen tị, ghen tị với nó khi nó thể thoải mái gần gũi bên em. Mỗi em với nó đều khiến thật khó chịu. Hôm đó em ở phòng hóa trang hỏi , em bảo em chỉ là một bình thường thì yêu em ? Chu Thiến khi yêu em, từng nghĩ đến chuyện đó… mà, thể chấp nhận em, trong lòng đau nhưng nghĩ nó sẽ qua , nhưng hề, dần dần cảm giác trở nên c.h.ế.t lặng nhưng từng biến mất. Anh dùng công việc mà tự trở nên u mê, dùng rượu để quên thứ nhưng những giấc mơ đêm về, nỗi đau vẫn quá dai dẳng…
– Chu Thiến, thật , giờ đến đây bên em, tuy rằng nhốt ở đây nhưng thể những gì suy nghĩ, từng thoải mái như , thực sự vui, hề hối hận. Chu Thiến, em thể nắm tay ? Vươn tay đây nào, nắm tay em
Nước mắt Chu Thiến càng rơi nhiều, tuy rằng nhốt ở đây, tuy rằng tính mạng uy h.i.ế.p, tuy rằng lạnh, đói, khát nhưng lòng cô vui vẻ, ngọt ngào. Cô nhưng nước mắt cứ rơi, cô vội vã lau nước mắt sờ soạng, cuối cùng tìm một kẽ hở mà vươn tay qua
– Anh chạm tay em ? Hi Thành?
– Ở ?
Triệu Hi Thành sờ soạng lung tung trong bóng đêm, cuối cùng cũng chạm tay Chu Thiến, bàn tay cô lạnh như băng chút ấm áp.
Tay Chu Thiến nắm trong lòng bàn tay, tay còn nóng như bình thường nhưng vẫn ấm. Chu Thiến yên tâm, ít nhất lạnh
Bọn họ nắm c.h.ặ.t t.a.y, Chu Thiến chảy nước mắt, nhẹ nhàng :
– Anh đúng là đồ ngốc, , là em, em mới là đồ ngốc, em chẳng gì cả, chỉ lo trách móc , Hi Thành, đáng lẽ em nên sớm cho mới đúng. Thực …
Triệu Hi Thành đột nhiên cắt ngang lời cô:
– Tay em lạnh thế? Em lạnh ? Xem nhiều mà quên mất việc quan trọng
Anh rút tay về :
– Chu Thiến, em đến chỗ ngăn bàn, tìm tòi , khi đến đây, cảnh sát Nhật Bản , bình thường ở Nhật đều dự trữ sẵn đồ cứu trợ ở trong , bên trong nhất định nước và đồ ăn, thậm chí cả nến nữa, em thử tìm .
Bị Triệu Hi Thành cắt lời, Chu Thiến tạm thời bỏ qua những lời định . Lúc tìm nước và đồ ăn mới là quan trọng nhất, chỉ cần bọn họ còn sống thì nhất định sẽ cơ hội để .
Chu Thiến cẩn thận men theo đường cũ mà đến bên bàn, thật cẩn thận tìm kiếm
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-nha-hao-mon/chuong-397.html.]
– Tìm , thử lục hết các ngăn tủ em!
Chu Thiến mày mò, tìm một cái hộp nhỏ
– Tìm !
Chu Thiến cao hứng kêu lớn
– Mở , bên trong nhất định sẽ nến và diêm
Chu Thiến mở hộp , răng va lập cập mà sờ soạng một hồi, đụng một thứ tròn tròn gì đó, hẳn đó chính là nến. Mò mẫm một hồi cô cũng tìm bật lửa, vội vàng cẩn thận châm nến.
Ánh sáng mỏng manh chiếu lên căn phòng, Chu Thiến nương theo ánh đèn mà , chỉ thấy xung quanh tường đều đổ nát, chỉ còn gian nho nhỏ quanh bàn . Không khí cũng thông thoáng, xem là phá hoại. Cô qua chỗ Triệu Hi Thành nhưng đất đá che lấp, .
như thấy cô bởi vì :
– Đừng vội tìm , xem còn cái gì nữa
Chu Thiến cúi đầu, nương theo ánh nến mà , hai túi đồ ăn, bên trong là bánh bích quy, mấy cục đường và vài gói đậu phộng, còn hai chai nước. Chu Thiến vội báo cho
Triệu Hi Thành xong thì :
– Mấy cái lượng calo cao, thể bổ sung thể lực, hẳn thể chống đỡ mấy ngày
Chu Thiến thu xếp gọn :
– Hi Thành, giờ em qua chỗ