Dưới ánh trăng, cô từng nước mắt doanh tròng với rằng cô yêu …
Là nhẫn tâm cắt đứt hi vọng, nhiệt tình của cô, trách ai đây?
Chỉ đổ thừa lòng đủ kiên định, để Chu Thiến tình cờ bước . Đến giờ khi cô rời khỏi tim thì mới đó là chuyện khó khăn cỡ nào.
Triệu Hi Tuấn rót cho nhẹ :
– Anh , vất vả lắm em mới tìm cô , bất kể thế nào em cũng sẽ buông tay
Triệu Hi Thành khó nhọc :
– Ba sẽ đồng ý.
Triệu Hi Tuấn lắc đầu:
– Không , em nhất định sẽ thuyết phục bọn họ
Anh nhẹ nhàng nhưng ánh mắt kiên định như thể đạt mục đích thì quyết bỏ qua
Triệu Hi Thành hiểu em trai, bình thường trông tao nhã phóng khoáng nhưng khi quyết tâm thì sẽ dũng cảm tiến tới, tựa như khi nó dứt khoát bỏ nhà theo đuổi giấc mơ của . Triệu Hi Thành cũng chẳng nghi ngờ năng lực, sự thu hút của em trai . nghĩ Hi Tuấn sẽ lòng Chu Thiến thì Triệu Hi Thành cảm thấy vô cùng khó chịu. tư cách gì mà ngăn cản?
Lúc Chu Thiến cùng Tống Thiệu Vân một một tiến phòng, bình thản, mặt tái mét
Từ khi Chu Thiến tiến , Triệu Hi Thành vẫn chăm chú Chu Thiến, mong cô sẽ một . Chu Thiến từ chỗ Tống Thiệu Vân mà bọn họ sắp kết hôn nên khó chịu. Dù cảm nhận ánh mắt của Triệu Hi Thành nhưng cũng chẳng tới .
Triệu Hi Tuấn thấy sắc mặt Chu Thiến , chu đáo rót cho cô một cốc nước. Chu Thiến cảm kích mỉm với
Nụ như kim đ.â.m tim Triệu Hi Thành. Anh phắt dậy, lạnh lùng :
– Anh việc, đây!
Nói xong cũng chờ bọn họ trả lời, lập tức khỏi phòng
Tống Thiệu Vân bưng chén nước, còn kịp uống thì Triệu Hi Thành rời , đành luống cuống buông tay mà vội chạy theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-nha-hao-mon/chuong-360.html.]
Bị Triệu Hi Thành cho mất mặt nên lúc bước cô cúi gằm mặt, dám Chu Thiến.
Bọn họ , Chu Thiến suy sụp, vẻ mặt mỏi mệt. Cô đầu nhẹ nhàng với Hi Tuấn:
– Hi Tuấn, mệt quá, về nhà
Hi Tuấn , gọi thanh toán.Sau đó đưa Chu Thiến về nhà.
Dọc đường , Chu Thiến ngoài cửa sổ, ánh trăng nhu hòa phủ lên mặt đất, bầu trời rộng mở đầy những ánh lấp lánh. Xe chạy tốc độ nhanh, gió thổi ào ào, thổi tung tóc cô.
Triệu Hi Tuấn hỏi gì, vẫn luôn yên lặng, để mặc Chu Thiến hưởng thụ giờ khắc yên tĩnh khiến Chu Thiến cảm kích. Cho tới giờ Hi Tuấn vẫn luôn dịu dàng chu đáo với cô nhưng một khắc Hi Tuấn khiến cô cảm động. Không ai cũng thể khiến khác thoải mái. Vừa thấy nhiều như nhưng chẳng hỏi gì, khiến cô dễ chịu hơn ít nhiều
Đưa cô về nhà, Hi Tuấn dặn cô ngủ sớm. Chu Thiến càng thêm cảm kích sự quan tâm của . Anh cũng chỉ đùa đùa nhắc nhở cô còn nợ một bữa cơm khiến Chu Thiến bật thoải mái
Triệu Hi Tuấn lái xe rời , bóng dáng cô đơn của cô qua gương chiếu hậu mà lòng xót xa. Sao chẳng ? Người cô thể ở bên đó hẳn chính là trai!
lúc , chẳng lý do gì để buông tay!
…
Sau hoa viên
Bóng trăng nhô cao, sáng như ngọc rải khắp trời, trong hoa viên những tán cây xào xạc.
Triệu Hi Thành giữa vườn hoa, hương hoa ngào ngạt vây quanh khiến say mê. Cách đó xa, Chu Thiến bước khỏi một bụi cây, ánh trăng sáng tỏ chiếu lên khuôn mặt động lòng của cô, hai mắt đen láy long lanh chứa chan tình cảm mà
Cô mỉm chậm rãi về phía . Quần áo, mái tóc dài bay bay trong gió tựa như lăng ba tiên t.ử.
Cô đến bên cạnh , nâng mặt , hai mắt trong sáng như ngọc, môi mềm mại đỏ mọng như cánh hoa, cô lẳng lặng , đó nhẹ nhàng :
– Hi Thành, em yêu …
Giọng dịu dàng mà rành mạch truyền đến sâu trong tim khiến tim run lên. Cảm giác hạnh phúc khó tả dâng lên trong lòng . Niềm vui đó khiến hận thể nhảy cẫng lên.
Cô nhẹ nhàng khép mắt , đôi môi đầy đặn hé mở, miệng khô lưỡi khô, nhịn mà ôm c.h.ặ.t lấy cô như hòa tan cô cơ thể . Anh cúi đầu hôn lên đôi môi đào khiến thần hồn điên đảo đó…