Nghe giọng của Triệu Hi Thành, Chu Thiến kích động, ngàn vạn cảm xúc dâng lên, nhớ nhung, yêu thương, khổ sở, kích động cùng chút ngọt ngào, hỗn loạn khiến cho n.g.ự.c cô căng tức. Hai năm, sống thế nào? Anh liệu tin cô ? Nhìn thấy cô bây giờ thế thì sẽ phản ứng gì? Có thất vọng ?
Cô khẽ gọi:
– Hi Thành…
Giọng chút nghẹn ngào. Đang nghĩ tới nên tiếp thế nào thì bên truyền đến tiếng tút tút…
Điện thoại tắt.
Chu Thiến cầm điện thoại nửa ngày cũng lấy tinh thần. Hi Thành dập máy của cô? Đây là chuyện từng ! cũng đúng thôi, giờ với mà là c.h.ế.t, dãy xa lạ, giọng xa lạ, dựa tính tình của Hi Thành chịu máy là . Lòng cô dù buồn bã nhưng vẫn thể hiểu
Chu Thiến nghĩ nghĩ gọi nhưng chuông đổ hồi lâu cũng ai nhận
Trong điện thoại cứ hết đến khác vang lên một bài hát xa lạ: “Em , nhớ em, nhưng em hờ hững xoay lưng, chỉ để cho bóng dáng nhạt nhòa…”. Bài hát u oán giống như bàn tay vô hình cào xé tim cô
Cô buông điện thoại, đầu biệt thự Triệu gia xa hoa cánh cổng sắt , bên trong đó, từng gốc cây ngọn cỏ đều quá đỗi quen thuộc, cô từng khắp biệt thự . giờ cô cảm nhận , nơi từng đem đến cho cô niềm hạnh phúc vô tận quá đỗi xa xôi
Cô cúi đầu, lòng vô cùng uể oải.
Không lâu , cô ngẩng phắt dậy, lưng ưỡn thẳng, tự với chính : Đừng vội thất vọng, tuy rằng thuận lợi như tưởng tượng nhưng nhất định sẽ thể gặp Hi Thành. Chỉ cần thấy Hi Thành là . Chỉ cần gặp Hi Thành, cô sẽ chuyện với , đến lúc đó cô thể trở về bên , cùng và con sống cuộc sống hạnh phúc
Nghĩ , cô lấy tinh thần, cô đến công ty tìm Triệu Hi Thành, cô tin là thể gặp
Cao ốc Triệu thị vẫn nguy nga như , những cửa sổ thủy tinh ánh lên mặt trời
Chu Thiến thang máy lên đến lầu cao nhất của Hi Thành. Cửa thang máy mở hai cô thư kí mỉm chào đón :
– Tiểu thư, xin hỏi chuyện gì?
Chu Thiến :
– gặp Triệu tổng
– Xin hỏi, cô hẹn ?
Chu Thiến lắc đầu. Thư kí vẫn đáp:
– Ngại quá, xin hãy hẹn
Chu Thiến nóng ruột. Rõ ràng Hi Thành ở ngay bên trong, gần như nhưng vì thể gặp ? Cô kéo vali bước lên vài bước:
– việc gấp, nhất định gặp
Thư ký bước lên, vội chắn đường của cô, giận dữ :
– Tiểu thư, xin đừng khó chúng . Cô còn thế chúng sẽ gọi bảo vệ đó
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-nha-hao-mon/chuong-285.html.]
Trong ánh mắt Chu Thiến chút khinh thường
Chu Thiến giờ lòng nóng như lửa đốt, liều lĩnh trong kêu to:
– Hi Thành, Hi Thành!
Thư kí biến sắc, vội nháy mắt với một , đó vội gọi điện cho bảo vệ
Dù gọi lớn nhưng cũng hề thấy động tĩnh
Tính nhẫn nại của thư kí mài sạch, :
– Tiểu thư, bảo vệ sắp đến , nếu mất mặt thì cô nên mau ch.óng rời là hơn
Chu Thiến cánh cửa đóng c.h.ặ.t , bên trong chút động tĩnh
Chu Thiến nhịn với thư ký:
– Cô với , tin tức về phu nhân Tống Thiệu Lâm của , cô mau
Nhắc tới ba chữ Tống Thiệu Lâm, sắc mặt thư ký đại biến, vội thoáng qua văn phòng của Tổng giám đốc đó như hạ quyết tâm mà dùng hết sức lực đẩy cô ngoài. Lát , bảo vệ lên. Cô thư ký thấy bảo vệ thì như thấy cứu tinh:
– Mau, mau mời vị tiểu thư ngoài, đừng để cô đến đây nữa
Bảo vệ lời, lập tức đến bên Chu Thiến, kéo Chu Thiến vẫn còn đang giãy dụa về phía thang máy. Bảo vệ khỏe mạnh, kéo Chu Thiến chẳng tốn mấy sức lực. Chu Thiến thể phản kháng
Chu Thiến tức giận, đạp mạnh lên chân bảo vệ một cái, bảo vệ đau đớn hét ầm lên nhưng vẫn chịu buông tay , càng hùng hổ túm c.h.ặ.t cô đưa thang máy ấn nút.
Chu Thiến kiệt sức, bất đắc dĩ đành :
– Anh buông , giờ còn chạy nữa mà lo
Bảo vệ buông cô , sắc mặt bực bội, chân cô đạp cứ uốn éo mãi. Thấy cô còn trừng mắt thì :
– Tiểu thư , bám đuôi đàn ông như thế cũng là cách. Cô cảm thấy thế là mất mặt ? Con gái như cô, tháng nào cũng lôi cổ vài .
Sau đó khẽ lẩm bẩm: “Thế giới bây giờ đúng là đảo điên…”
Thì là thế, xem khi cô rời , nhiều nhịn mà tay nhưng may mà Tiểu Triệu nhà cô (tên kì quá) lập trường kiên định! Nghĩ , sự buồn bực vì gặp Triệu Hi Thành cũng giảm ít, lòng dâng lên sự ngọt ngào, khóe miệng khẽ mỉm .
Bảo vệ thấy cô lúc còn nổi giận đùng đùng, giây “quỷ dị” như thì cho rằng cô vấn đề về não, cũng dám thêm gì. Ra khỏi thang máy thì bảo Chu Thiến mau chằm chằm cho cô đến gần thang máy. Bị bảo vệ gắt như , Chu Thiến cũng chẳng còn cách nào khác.
Lập tức, cô buông vali xuống, lên vali nghĩ: hừ, cho thì cứ ở đây chờ, xem gì
Bảo vệ chỉ cần cô gì quá thì cũng mặt kệ cô
Chu Thiến ở đại sảnh, đến . Vẻ mặt ai nấy đều nghiêm túc khiến cho cảm giác như cường độ việc ở đây cao.