Chu Thiến nhận chăn cũng ngại bẩn, quấn chặt quanh , tựa tường mà chợp mắt. Những mạng nhện, tro bụi, dầu mỡ coi như thấy. Giờ cô là con tin, đương nhiên thể yêu cầu ở trong khách sạn, chỉ cần đói lạnh là may mắn lắm . Lo lắng hoảng sợ suốt một ngày dài, Chu Thiến mệt mỏi, nhanh chóng chìm giấc ngủ
Đột nhiên khẽ gọi cô:
– Thiệu Lâm, Thiệu Lâm…
Chu Thiến mở mắt thấy Triệu Hi Thành đang ngổi xổm bên cạnh , gương mặt trong bóng tối thể rõ nhưng giọng chắc chắn là của
Chu Thiến mừng sợ, nhào lòng Hi Thành:
– Hi Thành, em sẽ tìm em
Triệu Hi Thành cầm tay cô :
– Nào, theo ! Anh dẫn em ngoài
Chu Thiến dậy theo nhưng lúc hai sắp rời khỏi thì đèn đột nhiên sáng bừng, một đám áo đen từ đến vây lấy bọn họ, họng sũng đen ngòm chĩa thẳng về phía hai
Triệu Hi Thành đột nhiên đẩy Chu Thiến ngoải cửa, lớn tiếng :
– Thiệu Lâm, mau chạy
Chu Thiến đầu thấy họng sung nhắm thẳng về phía Hi Thành.
Đùng đoàng!
– Hi Thành!
Chu Thiến hét t.h.ả.m một tiếng bừng tỉnh. Cô thở hổn hển, toát mồ hôi lạnh khắp . Thật quá đáng sợ! Trong giấc mơ cả Hi Thành đẫm máu, cảm giác vô cùng chân thật. Cô vỗ ngực, hít thật sâu, may chỉ là giấc mộng. May là sự thật. Sợ c.h.ế.t!
– Sao thế, mơ thấy Hi Thành vứt bỏ cô ? Kêu t.h.ả.m thiết !
Giọng đầy tọc mạch ngoài Văn Phương thì là ai ?
Chu Thiến ngẩng đầu, thấy Văn Phương vẫn mặc chiếc áo đỏ , hiểu , Chu Thiến cảm thấy màu cực kì giống máu, giống như cả tẩm trong máu, giống như trong giấc mơ khi nãy
– Cô xem, cô ghê! Đến ngay cả con tin thì vẫn hầu hạ cô. Ăn cơm !
Văn Phương mang một bát cháo với hai chiếc bánh bao đặt bên cạnh cô, âm hiểm:
– Chăng cô còn ăn mấy bữa, cứ ăn nhiều nhé
– Hi Thành sẽ đến cứu
Chu Thiến ăn , từ khi là do cô bắt đến thì Chu Thiến cũng sợ cô như . Nơi do Văn Phương chủ, cô vẫn sắc mặt khác mà thôi.
Văn Phương xong thì biến sắc:
– Cô cứ ở đây mà mơ ! Chờ Phong ca gọi điện cho Hi Thành! xem xem Hi Thành thèm đến cứu cô !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-nha-hao-mon/chuong-262.html.]
Chu Thiến nhịn , ngẩng đầu cô :
– Văn Phương, chúng thực sự là bạn? Chúng lớn lên bên ?
Văn Phương ngẩn đó cúi đầu:
– Chúng là bạn, trong mắt chỉ là nha của cô thôi
– với cô?
Bằng vì Văn Phương hề nể nang mà cướp chồng của Thiệu Lâm, thực sự là bạn bè lớn lên bên thể chuyện như ? Như cô và Tiểu Mạt, nghĩ còn chẳng dám nghĩ
Văn Phương ngẩn , Thiệu Lâm giúp cô đến trường, trung học đại học đều là Thiệu Lâm bỏ tiền, quần áo giầy dép cũng là Thiệu Lâm mua cho cô. là… nhưng là, đó là do cô nha đổi ! Trong lòng Văn Phương trở nên phiền chán, Chu Thiến hét lớn:
– Cô cho là chút ân huệ thể khiến mang ơn ? Sở dĩ ngày hôm nay đều là do cô hại! Đều là cô hại
Khuôn mặt cô tái nhợt , cứ lẩm bẩm những điều như đang tự khẳng định niềm tin của , dần dần, đôi mắt trở nên điên cuồng
Chu Thiến thấy cô như thì thêm gì, bất kể là lúc nào, kẻ điên nên dây
Văn Phương nổi điên một hồi, cuối cùng hung hăng cô :
– Cô đừng nghĩ nhắc đến chuyện thì sẽ tha cho cô! cho cô, nó càng khiến hận cô mà thôi
Nói xong chạy ào ngoài.
Biệt thự Triệu gia
Người Triệu gia một đêm thức trắng, ai nấy đều lộ rõ sự mệt mỏi. Triệu Hi Thành bên chiếc điện thoại, đầu tóc hỗn độn tiều tụy. Triệu Hi Tuấn ở bên đang khuyên cha nghỉ ngơi một chút, điện thoại sẽ gọi nhưng hai ông bà cố chấp lắc đầu, chỉ ở đây chờ
Triệu phu nhân :
– Nằm giường cũng ngủ nổi, ở đây mới an tâm hơn chút
Triệu Hi Tuấn còn định dỗ thêm thì điện thoại vang
Ánh mắt đều sáng bừng, mệt mỏi như đều quét sạch, ai cũng cảm giác rằng cú điện thoại nhất điện là bọn cướp gọi đến. Triệu Hi Thành thở sâu nhấc điện thoại:
– Alo!
Giọng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh
– Là Triệu ?
Triệu Hi Thành tim đập loạn, khẽ gật đầu với , là điện thoại của bọn cướp thì vội xúm
– là Triệu Hi Thành.
– Tốt ! Triệu , vợ của đang ở trong tay chúng , nếu theo lời của thì vĩnh viễn sẽ gặp vợ con nữa