Triệu Hi Thành cúp máy, lòng lo âu vô cùng, dùng sức đ.á.n.h gốc cây bên cạnh.
Bàn tay chảy máu…
– Anh gì !
Triệu Hi Tuấn đến bên Hi Thành, ở trong phòng khách tiếng cả hét lớn thì vội xem, vặn thấy cảnh
Triệu Hi Tuấn bàn tay đầy m.á.u của mà hoảng sợ:
– Mau gọi bác sĩ đến băng bó !
Triệu Hi Thành vẫy vẫy tay, suy sụp :
– Anh , so với những gì Thiệu Lâm chịu đựng thì vết thương là gì?
Dưới ánh trăng ảm đạm, sắc mặt trắng bệch, lông mày nhíu chặt
Triệu Hi Tuấn vỗ vỗ vai :
– Chị dâu sẽ ! Bọn họ tống tiền, khi nhận tiền sẽ hại chị
Triệu Hi Thành ngẩng đầu, ánh mắt đầy sợ hãi:
– khi nhận tiền thì ? Rất nhiều trường hợp bọn cướp lấy tiền g.i.ế.c con tin! Nếu nhanh chóng tìm Thiệu Lâm thì yên tâm ?
Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y Hi Tuấn:
– Hi Tuấn, dám nghĩ, nếu Thiệu Lâm chuyện gì? Nếu cô chuyện gì…
Giọng nghẹn ngào, cuối cùng nên lời, suy nghĩ khiến đau lòng thể thở nổi.
– Không , … chị dâu là phụ nữ … sẽ …
Triệu Hi Tuấn khẽ như đang an ủi , cũng như đang tự an ủi chính . Anh nhớ tới lúc cô tạo hình cho trong căn nhà trọ chật hẹp, chiếc gương sáng ngời chiếu rõ khuôn mặt dịu dàng, miệng như hoa của cô đang lặng lẽ … Mắt Triệu Hi Tuấn nóng lên, vội .
Chị dâu, bao nhiêu lo lắng cho chị như , xin chị, xin chị hãy bình an trở về.
Giờ Chu Thiến đang lui một góc, bên cạnh là bát cơm, là Văn Phương mang cơm , thấy cô cởi dây trói thì lạnh :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-nha-hao-mon/chuong-261.html.]
– Giỏi lắm, nhưng cho dù cô cởi dây trói thì cũng trốn thoái, nghĩ cũng cần nghĩ , nơi như thùng sắt thôi
Chu Thiến mặc kệ cô , chỉ nhận lấy bát cơm trong tay cô , cảm thấy thức ăn tệ thì cầm đũa ăn
– Cô còn tâm tình mà ăn?
Văn Phương kinh ngạc, đổi là thì sớm còn sức lực, cô dựa cái gì mà bình tĩnh thong dong như ?
Chu Thiến mặc kệ cô , nghĩ thầm: đương nhiên ăn, ăn thì con yêu sẽ đói, hơn nữa ngày mai thế nào còn thể chắc chắn, nếu Hi Thành tới cứu thì cũng cần sức mà chạy nữa
Văn Phương thấy cô mặc kệ thì hừ lạnh một tiếng bỏ . Cô cứ cao ngạo , sẽ lúc cô đau đớn, sợ hãi. Nghĩ trong lòng cũng thoải mái hơn chút ít
Ban đêm dần buông xuống, độ ấm cũng dần giảm, gió lạnh theo cửa sổ thổi từng đợt khiến Chu Thiến lạnh run. Cô ôm chặt nhưng vẫn run lên cầm cập. Không , cứ thế nhất định sẽ cảm lạnh
Cô bước tới cửa lớn, buổi tối bọn họ mở một lớp cửa nhưng vẫn bảo vệ
Cô gõ gõ cửa :
– Này, mang chăn đến cho , lạnh
Kẻ giữ cửa mất kiên nhẫn :
– Ngoan ngoãn ở yên trong đó cho tao, đừng lắm lời
– là phụ nữ thai! Bị cảm lạnh nguy hiểm! Cho chăn! Cho chăn!
Chu Thiến sức đập cửa. Cô bọn họ tìm Triệu gia cùng hợp tác, một khi thì đạt mục đích thì tuyệt đối sẽ dám gì cô. Như cô đương nhiên tranh thủ phúc lợi cho , ít nhất chăm sóc bản , thể để lạnh đói
Tiếng động vang đến phòng bọn Phong ca, Văn Phương. Phong ca hỏi:
– Có chuyện gì thế?
Người nhắc yêu cầu của Chu Thiến cho
Phong ca :
– Điểm là chúng sơ sót, đúng là thể để cô cảm lạnh . Mau mang chăn gối . Thú vị, con tin can đảm thế đúng là đầu tiên thấy
Chuyện bắt cóc thế cũng chẳng đầu tiên bọn họ , những con tin đều ngoan ngoãn cúi đầu, cũng dám bọn họ lấy một , chuyện thì càng khỏi bàn, ai giống như cô dám vỗ cửa đưa yêu cầu