Chỉ có bốn chữ “Bệnh viện Thánh Anh” sáng đèn đỏ là nhìn rõ ràng.
“Đến rồi thưa cô, có thể xuống xe được rồi, phiền cô đánh giá năm sao nhé!” Tô Dung tắt nhạc, mở khóa xe, không quay đầu lại mỉm cười nói.
“Đã đến đây rồi, cô cũng không chịu quay đầu nhìn tôi một cái sao?” Giọng nói của người phụ nữ như thể oán trách, êm ái thê lương, khiến người ta hận không thể quay đầu nhìn xem bây giờ cô ta có biểu cảm quyến rũ động lòng người đến mức nào.
Nhưng Tô Dung khẽ biến sắc, lời nói ra lại như khúc gỗ: “Cô xuống xe rồi có thể đến trước xe cho tôi nhìn một cái, cổ tôi hôm qua bị vẹo rồi, không tiện quay đầu.”
“Cạch.” Tiếng cửa xe mở ra, người phụ nữ im lặng xuống xe, đóng cửa lại. Nhưng vừa xuống xe, như thể đột nhiên bị thứ gì đó đánh trúng, cả người run lên.
Hành động này khiến Tô Dung giật mình, cô vừa định hỏi gì đó, liền thấy người phụ nữ quay người lại: “À đúng rồi, dịch vụ lần này của cô tôi rất hài lòng, xuống xe đây, tôi cho cô chút tiền boa nhé!”
Xuống xe là điều không thể, Tô Dung chính trực từ chối: “Tôi là tài xế có lương tâm, không nên nhận tiền boa của khách. Cô không cần nói nữa.”
Nói xong cũng không quan tâm đến phản ứng của đối phương, chân đạp ga, lái xe đi mất.
Lái xe được ba phút, cô mới dừng xe bên đường, nhìn đồng hồ. Cách lúc cô đón người phụ nữ tổng cộng đã qua năm mươi phút.
Giờ làm việc hôm nay là từ mười hai giờ đến năm giờ, tổng cộng năm tiếng. Phải hoàn thành ít nhất năm đơn hàng, mà cô đưa một người đã mất gần một tiếng.
Tô Dung cau mày, nhận ra mình gần như không thể từ chối bất kỳ hành khách nào lên xe. Bởi vì theo thời gian, cô nhiều nhất chỉ có thể hoàn thành sáu đơn. Theo motip thường thấy của quái đàm, rất có thể trong đó sẽ có một đơn có điểm đến là nghĩa trang, bắt buộc phải từ chối.
Một ngày tốt lành
Nói cách khác, cô căn bản không có sai số, không thể từ chối bất kỳ hành khách nào ngoài những người muốn đến nghĩa trang, mới có khả năng hoàn thành nhiệm vụ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-han-luu-toi-co-the-nhin-thay-quy-tac-chinh-xac-cua-quai-dam/chuong-46.html.]
Thở dài một hơi, Tô Dung nhìn về phía nút bật nhạc trên xe. Âm nhạc vẫn đang vang lên trong xe, cô do dự một chút, không tắt nhạc, mà trực tiếp chuyển sang vị trí đài phát thanh.
Khi có hành khách thì không thể bật đài phát thanh, vậy khi không có hành khách thì chắc là không vấn đề gì. Cô cũng rất tò mò thứ gì trong đài phát thanh này, có thể khiến cô gặp nguy hiểm.
Khác với lúc trước, lần này trong đài phát thanh vang lên giọng nam phát thanh viên tròn trịa, chuẩn mực: “Gần bệnh viện Thánh Anh lại xuất hiện một thi thể, theo nguồn tin, t.h.i t.h.ể này là nữ giới, mặc một chiếc váy trắng, bụng bị d.a.o mổ phanh, trước khi c.h.ế.t nghi ngờ đang mang thai. Cảnh sát đang nỗ lực điều tra…”
Nghe đài phát thanh, trong lòng Tô Dung đã rõ ràng. Rõ ràng, nữ thi trong đài phát thanh chính là người phụ nữ vừa lên xe lúc nãy. Khó trách bụng cô ta rõ ràng đang mang thai mà lại phẳng như vậy, hóa ra là vì đứa trẻ đã bị mổ ra. Cũng chính vì vậy, mới cần mượn bụng người khác để sinh con.
Lý do cô ta trở nên như vậy, chắc chắn là do bệnh viện Thánh Anh gây ra. Tuy không rõ tình hình cụ thể, nhưng Tô Dung phỏng đoán bệnh viện Thánh Anh làm vậy có thể là vì danh tiếng hoặc là vì muốn những đứa trẻ khác trở nên thông minh. Tóm lại, có rất nhiều bí ẩn, đáng tiếc phó bản này chắc sẽ không có cơ hội để cô tìm hiểu rõ ràng.
Và nếu cô đoán không nhầm, để người phụ nữ nghe thấy chương trình phát thanh này, sẽ khiến cô ta hoàn toàn nhớ lại sự thật mình đã chết, từ đó làm hại con người.
Vậy thì sau này chắc cũng là motip này, những người lên xe đều là người đã chết.
Tô Dung đột nhiên hiểu tại sao không thể đưa người đến nghĩa trang, những người biết điểm đến của mình là nghĩa trang, đại khái vốn đã biết mình đã chết. Kết hợp với phỏng đoán biết mình đã c.h.ế.t sẽ làm hại người sống, những người muốn đến nghĩa trang đó, vừa lên xe sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t tài xế là người sống.
Hơn nữa, những nơi như nghĩa trang vốn dĩ âm khí nặng, đến đó e rằng ngay cả xe cũng không bảo vệ được cô.
Nhờ hành khách đầu tiên mà nắm rõ ràng tình hình đại khái của phó bản này, tâm trạng Tô Dung rất tốt, lại lái xe ra giữa đường tiếp tục di chuyển.
Không lâu sau, một người đàn ông trung niên béo mập mặc vest xuất hiện bên đường, giơ tay gọi xe.