Vô Hạn Lưu: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Chính Xác Của Quái Đàm - Chương 139

Cập nhật lúc: 2025-02-09 22:12:33
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phải nói là, trong lòng bọn họ còn có chút mừng thầm. Nếu con quái dị này thực sự đã quyết định nhắm vào một người, thì khả năng sống sót của bọn họ sẽ tăng lên rất nhiều.

Bên kia, Tô Dung đã chấp nhận sự thật, cam chịu bắt đầu quan sát thứ mới đến này. Trước tiên ít nhất phải phán đoán rõ ràng loài của nó, mới có thể nghĩ cách để nó xuống xe.

Sinh vật màu đen vừa ngồi xuống bên cạnh Tô Dung đã mở miệng: "Nóng quá! Nóng quá!"

Tô Dung phải nghe vài lần mới xác nhận được sinh vật màu đen đang nói gì, bởi vì giọng nói của nó thực sự quá khó nghe, khàn đặc không giống con người, giống như một con rắn đang cố gắng phát ra tiếng người.

Nhưng có thể khẳng định, thứ này quả thực là con người. Tô Dung đã nắm rõ tình hình của nó —— bị lửa thiêu chết.

Hơn nữa đã bị thiêu thành than rồi, mới có hình dạng này.

Lý do có thể nhận ra, vẫn là vì móc chìa khóa treo ở eo người đàn ông, và đôi giày da chưa cháy hết. Tuy nhiên, người đàn ông này không hoàn chỉnh như người phụ nữ vừa rồi, tay phải của anh ta bị đứt mất một đoạn lớn, chân trái cũng biến mất.

Lại là một người chết, hơn nữa là bị lửa thiêu chết. Có quan hệ gì với người phụ nữ c.h.ế.t đuối vừa rồi không?

Ngửi ngửi mũi, Tô Dung ngửi thấy mùi thơm của thịt nướng, mùi khét và mùi xăng thoang thoảng trong không khí.

Xăng?!

Trong nháy mắt, Tô Dung mở to mắt, đột nhiên linh quang lóe lên, hiểu ra những người c.h.ế.t này là như thế nào!

Mùi xăng, bị lửa thiêu chết, tứ chi tàn phế, kết hợp lại, rõ ràng người đàn ông này là do nguyên nhân như nổ bình xăng mà chết, sau khi c.h.ế.t bị lửa thiêu thành hình dạng này.

Nổ bình xăng, là xe nào nổ vậy?

Không còn nghi ngờ gì nữa, chẳng phải ở đây có sẵn một chiếc sao!

—— Chiếc xe buýt mà bọn họ đang đi.

Trước đó Tô Dung rất tò mò tại sao người phụ nữ trước đó lại có thể sống lại, nhưng bây giờ nghĩ lại, có lẽ cô đã rơi vào một ngộ nhận: Nếu người phụ nữ đó vốn chưa c.h.ế.t thì sao?

Trạng thái c.h.ế.t chóc mà cô ta thể hiện, không phải đến từ quá khứ, mà là đến từ tương lai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-han-luu-toi-co-the-nhin-thay-quy-tac-chinh-xac-cua-quai-dam/chuong-139.html.]

Nói tóm lại, cô ta sẽ c.h.ế.t như vậy!

Tương tự, người đàn ông này cũng sẽ c.h.ế.t vì nổ bình xăng. Mà chiếc xe nổ chính là chiếc xe buýt mà bọn họ đang đi.

Hình dạng mà những hành khách mới này thể hiện, là cách c.h.ế.t trong tương lai của anh ta, thậm chí là của tất cả hành khách!

Lý do cần phải kịp thời đuổi họ xuống xe cũng đã rõ ràng, nếu không làm như vậy, chiếc xe này sẽ thực sự xảy ra tai nạn.

Sau khi nghĩ thông suốt chân tướng của quái đàm, khi nhìn người đàn ông, trong mắt Tô Dung đã có thêm vài phần tự tin.

Một ngày tốt lành

Nổ bình xăng sau đó bị lửa thiêu thành than, nên cảm thấy nóng?

Vậy tưới nước chắc chắn là biện pháp tốt nhất.

Tô Dung lập tức nói: "Nóng à? Cảm giác anh cần rất nhiều nước!"

Vừa dứt lời, lập tức có vài chai nước khoáng lăn từ phía trước đến phía sau. Tô Dung cũng không khách sáo, trực tiếp mở những chai nước này ra, đổ nước lên đầu người đàn ông.

Dòng nước chảy dọc theo đầu xuống, nhanh chóng lan ra khắp cơ thể. Một cảnh tượng kỳ diệu xuất hiện —— những nơi bị nước xối qua dường như được rửa sạch, màu đen biến mất, lộ ra cơ thể mềm mại.

Thấy vậy, Tô Dung nhanh tay nhét hết chai nước trên tay ra sau, sau đó giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, ngồi tại chỗ.

Vài giây sau, tiếng hét kinh ngạc của người đàn ông đột nhiên vang lên: "Sao trên người tôi lại có nhiều nước thế này? Xe buýt này bị rò rỉ nước sao?"

Anh ta ngẩng đầu lên nhìn, nhưng không thấy gì khác thường. Người đàn ông nghi ngờ nhìn người duy nhất bên cạnh, chất vấn: "Có phải cô vừa lén lút tưới nước lên người tôi không?"

Tô Dung quay đầu lại, giả vờ nghi ngờ hỏi: "Hả? Tưới nước gì cơ?"

Thấy phản ứng của cô không giống giả vờ, hai người quả thực không quen biết. Người đàn ông không truy cứu nữa, chỉ xoa xoa mặt một cách khó hiểu, sau đó sải bước đi về phía cửa.

Anh ta nên xuống xe rồi.

Trong lúc chờ đến trạm, Tô Dung nhạy bén cảm nhận được một ánh mắt âm u lạnh lẽo phía trước đang khóa chặt cô.

Loading...