Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ - Chương 986: Người không nhớ rõ chỉ có chính hắn
Cập nhật lúc: 2026-04-09 11:45:45
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Khải Anh dậy cầm lấy tờ giấy mà Ngô Tích Nguyên , cẩn thận tới lui, sang những tờ khác.
Nhìn một lúc, lập tức nhíu mày, do dự : "Dường như đúng là chút khác biệt, nhưng rốt cuộc khác ở chỗ nào thì cũng rõ ."
Hắn dứt lời, Tống Khoát liền lấy bản dập từ tay qua, xem xét một hồi mới cất tiếng: "Ký hiệu hình như là dùng kiếm khắc , còn những cái khác là d.a.o găm."
Ngô Tích Nguyên Tống Khoát: "Nói như là những ký hiệu hoa mai do cùng một nhà ?"
Tống Khoát gật đầu, Ngô Tích Nguyên tiếp tục : "Cái giống với các nhà khác , chính là của phủ Bình vương ."
Lúc Bình vương sớm mặt ở cổng hoàng cung, dâng thẻ bài cho Hoàng thượng, còn nhét cho tiểu thái giám một thỏi vàng, mở miệng : "Phiền công công giúp truyền một lời, xin Hoàng thượng cứu lấy mạng của bổn vương!"
"Vương gia bớt giận, nô tài truyền tin ngay, chắc chắn lát nữa ngài sẽ diện kiến Hoàng thượng thôi."
"Đa tạ công công."
Mà Hoàng thượng khi tin Bình vương cầu kiến, liền mấy khách khí mà cất giọng: "Hắn cầu kiến trẫm? Chẳng định tổ chức cái yến tiệc mùa hè gì đó ở núi Diễm Dương ? Lúc chạy tới gặp trẫm gì?"
Triệu Xương Bình đúng sự thật mà bẩm báo: "Bình vương ngài đang gặp nguy hiểm tính mạng, xin Hoàng thượng cứu mạng."
Hoàng thượng vô cùng kinh ngạc: "Hắn suốt ngày ngoài chuyện ăn chơi đàng điếm thì mấy khi khỏi cửa , xin trẫm cứu ? Ha ha, là ngủ với nữ nhân của nhà ai ?"
Triệu Xương Bình rũ mắt ngoan ngoãn đáp: "Nô tài cũng rõ."
Cảnh Hiếu Đế xua tay: "Thôi thôi, cho , trẫm thật sự xem xem rốt cuộc là ai lấy mạng của ."
Bình vương Triệu Xương Bình dẫn đại điện, dập đầu một cái với Hoàng thượng cất lời: "Hoàng thượng, xin hãy cứu mạng thần !"
Cảnh Hiếu Đế ngước mắt vị hoàng hình ục ịch đang quỳ mặt đất, vị hoàng của ngài từ lúc sinh đến giờ từng chịu chút khổ sở nào, kêu lấy mạng . Không thể , trong lòng Hoàng thượng thật sự chút hả hê khi thấy gặp họa.
Dựa cái gì mà đều là con cháu hoàng thất, tên Bình vương sung sướng cả một đời cơ chứ.
nể tình thể diện hoàng gia, Cảnh Hiếu Đế cuối cùng vẫn mở miệng hỏi: "Sao hoàng lời ? Có ai g.i.ế.c ?"
Bình vương lắc đầu: "Thần cũng ."
Hai tay nâng một chiếc khăn tay lên: "Hoàng thượng, xem cái , thần ngủ dậy phát hiện bên ngoài viện t.ử nhà mọc thêm một cái ký hiệu hoa mai ."
Triệu Xương Bình bước tới đón lấy chiếc khăn, hai tay dâng lên mặt Hoàng thượng.
Hoàng thượng lật qua lật chiếc khăn xem xét, hỏi : "Ký hiệu hoa mai ý nghĩa gì?"
Bình vương vẫn lắc đầu: "Thần cũng rõ, nhưng đoán chừng là cố ý dấu, nếu trộm đồ trong phủ thì chính là tay với thần !"
Trán Hoàng thượng giật giật từng cơn, xong lời liền hỏi : "Vậy trẫm thế nào?"
"Xin Hoàng thượng phái cho thần một đội Ngự lâm quân, bảo vệ tính mạng cho thần !"
Hoàng thượng đảo mắt suy nghĩ, bỗng nhiên còn tức giận nữa, với Bình vương: "Ngự lâm quân của trẫm cũng nhiều nhặn gì, là thế , dạo cứ tạm ở trong hoàng cung , đám dù loạn thế nào thì chắc cũng dám xông hoàng cung gì . Đợi một thời gian nữa sóng yên biển lặng , xuất cung, thấy thế nào?"
Trên mặt Bình vương lập tức lộ rõ vẻ mừng rỡ, dập đầu tạ ơn Cảnh Hiếu Đế: "Thần tạ ơn chủ long ân!"
Hoàng thượng liếc mắt Triệu Xương Bình, dặn dò: " dọn dẹp điện Càn Nguyên , cho Bình vương tạm thời ở đó!"
"Vâng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/chuong-986-nguoi-khong-nho-ro-chi-co-chinh-han.html.]
Đợi khi Triệu Xương Bình dẫn Bình vương ngoài, Hoàng thượng liếc chiếc khăn tay đang vứt bàn.
Một bông hoa mai bình thường gì lạ.
Thế nhưng khi thấy những cánh hoa mai , sắc mặt của Cảnh Hiếu Đế chợt đổi.
Đến khi Triệu Xương Bình tiễn xong , ngài liền đột ngột gọi .
"Triệu Xương Bình, ngươi qua đây xem bông hoa mai ."
Triệu Xương Bình một tiếng, bước tới bên cạnh án thư, đưa tay nhặt chiếc khăn mà Hoàng thượng tiện tay ném bàn lên, xem xem , cũng manh mối gì.
"Bẩm Hoàng thượng, nô tài ngu , gì mờ ám ạ."
đúng lúc Cảnh Hiếu Đế lên tiếng, hỏi Triệu Xương Bình: "Ngươi còn nhớ lúc trẫm còn nhỏ cùng mấy vị hoàng theo Lục thái sư học vẽ ?"
Triệu Xương Bình gật đầu: "Nô tài nhớ ạ."
Cảnh Hiếu Đế ngẫm nghĩ một hồi lâu: "Ngươi , sai mời Lục thái sư cung, cứ trẫm chuyện quan trọng cần bàn bạc với ngài ."
"Vâng!"
Từ lúc Triệu Xương Bình phái truyền chỉ, cho đến lúc Lục thái sư cung, thời gian trôi qua một canh giờ.
Cảnh Hiếu Đế cũng hề tức giận, cung kính mời Lục thái sư xuống, cuối cùng mới đưa ký hiệu hoa mai cho Lục thái sư xem.
Sơn Tam
"Thái sư, ngài xem bông hoa mai , thấy quen mắt ?"
Lục thái sư bưng đóa hoa mai lên xem xét: "Cái ... chút giống nét vẽ của Bình vương ? Hồi nhỏ lão thần dạy các ngài vẽ mai lan trúc cúc, Bình vương luôn thói quen vẽ thêm một nét từng cánh hoa mai, là trông cho cảm giác tầng tầng lớp lớp... "
Nói xong, ông ngẩng đầu về phía Cảnh Hiếu Đế, hỏi : "Hoàng thượng hỏi chuyện gì? Bản dập đóa hoa mai lấy từ ?"
Cảnh Hiếu Đế mỉm : "Chính là sáng sớm hôm nay Bình vương mang cung, đưa cho trẫm bản dập hoa mai , là lưu ký hiệu bên ngoài viện nhà , dường như là lấy mạng ."
Lục thái sư sững , đó cũng phì : "Bình vương lẽ tưởng lão thần tuổi cao, sẽ nhớ rõ những chuyện , thế nhưng nhớ rõ những điều chỉ chính bản ngài mà thôi."
Nói xong mấy lời , ông chuyển giọng hỏi tiếp: "Hoàng thượng, tiếp theo định tính toán thế nào?"
Cảnh Hiếu Đế nhận lấy chiếc khăn, suy nghĩ một lát mới đáp: "Cứ bước nào bước nấy thôi, trẫm ngược xem xem tên Bình vương rốt cuộc đang trò gì."
Lục thái sư hỏi sang chuyện của Vân Nam vương: "Vân Nam vương ba ngày nữa sẽ rời kinh, Hoàng thượng đích tiễn ngài khỏi thành ?"
Cảnh Hiếu Đế gật đầu: "A Tranh những năm qua luôn thành thật yên phận trẫm canh giữ biên ải, quả thật để chịu uất ức , tiễn rời kinh, cũng gặp sẽ là lúc nào, trẫm đáng lý nên đưa tiễn."
Mấy đứa trẻ đều từng Lục thái sư dạy dỗ qua, Vân Nam vương coi như là học trò Lục thái sư dạy dỗ ít nhất, thế nhưng Lục thái sư vẫn tự tin là sai.
Vân Nam vương là một thông minh, thông minh, trong lòng Hoàng thượng cũng hiểu rõ điều .
Cũng chính vì thông minh, việc gì cũng nắm chừng mực , quyền lực nhất định, nhưng dòm ngó đến vị trí .
Đem những thứ rõ lên mặt, Hoàng thượng dùng như cũng yên tâm hơn.
"Cũng , lão thần bệnh lâu , cũng đến lúc khỏi thôi, ba ngày sẽ cùng Hoàng thượng tiễn ngài . Còn về phần Bình vương, Hoàng thượng định gì, cũng xin nhất thiết bảo trọng long thể, mới là căn cơ của triều Đại Hạ chúng !" Lục thái sư dốc lòng khuyên nhủ.
Cảnh Hiếu Đế bật : "Cũng chỉ ở mặt ngài trẫm mới thể một đứa trẻ, ngày nay ở triều Đại Hạ , thật lòng quan tâm đến cơ thể của trẫm, quả thật còn nhiều nữa."