Bạch Viễn Sơn tựa ghế, đôi ống tay áo rộng lùng bùng xếp chồng lên đùi. Ông chằm chằm Bạch Lưu Sương khiến bắt đầu thấy ngượng ngùng, mặt chỗ khác, vành tai đỏ ửng.
"Cha cứ con mãi thế gì?"
Bạch Viễn Sơn trả lời ngay mà hỏi ngược : "Ý là, chỉ cần cha tin , sẽ ?"
Ông hề nổi giận, chỉ hỏi han bình thường, khiến Bạch Lưu Sương dường như thích ứng nổi. Anh ngẩn một thoáng, còn mồm mép như khi mà suy nghĩ kỹ càng gật đầu vô cùng nghiêm túc:
"Có lẽ con như bọn Anh Tử, nhưng con tự thấy cũng chẳng đến nỗi quá tệ. Hôm nay chúng con ngoài ăn cơm, thấy bọn Anh T.ử đến cả ngày nghỉ cũng chẳng ăn một bữa t.ử tế, mà họ thấy vui vẻ trong công việc. Con bỗng thấy những ngày tháng hiện giờ của thật vô nghĩa."
Bạch Viễn Sơn xong, trong lòng vui sướng đến mức suýt nhảy dựng lên. Ông cảm thấy Vương Khải Anh chẳng khác nào "vị Bồ Tát" khai sáng cho con trai . Ông thầm tính toán, nếu thằng nhãi thực sự đổi tính, ông chuẩn một món quà lớn để cảm ơn Vương Khải Anh mới . Tuy nhiên, để giữ uy nghiêm, mặt ông vẫn vẻ lạnh lùng.
"Đại Lý Tự quả thực dễ . Vương Khải Anh là ngoại lệ vì đích Hoàng thượng bổ nhiệm, kim bài hộ . Nếu , ban đầu chắc chắn chức vụ cao , tự lượng sức ."
Bạch Lưu Sương đồng ý ngay: "Những điều con đều hiểu rõ ạ."
"Được, mai cha qua bộ Lại xem vị trí nào còn trống ."
Biết cha nhận lời là chuyện coi như thành công quá nửa, Bạch Lưu Sương vội dậy vái chào: "Đợi con lương tháng, nhất định sẽ về báo hiếu cha thật t.ử tế!"
Bạch Viễn Sơn mắng: "Thôi cho nhờ! Chút lương đó chắc gì đủ cho tiêu, về đòi tiền nhà là mừng lắm !"
Sơn Tam
Sáng sớm hôm , tan buổi chầu, Bạch Viễn Sơn liền chặn đường Thượng thư bộ Lại Khương Định Khôn để cùng về công đường. Hai là bạn đồng môn lâu năm, chỉ cần yêu cầu quá đáng, Khương Định Khôn thường sẽ nể mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/chuong-598-troi-sinh-ta-tat-co-cho-dung.html.]
"Lão Khương, chúng quen bao năm nay, từng cầu xin ông điều gì. Lần ông nhất định giúp !" Bạch Viễn Sơn thẳng vấn đề.
Khương Định Khôn khẽ ho một tiếng: "Lão Bạch, ông đừng thế, mà thấy lo trong lòng. Rốt cuộc là chuyện gì?"
Bạch Viễn Sơn thở dài, kể lể về đứa con thứ năm suốt ngày chơi bời khiến nát ruột, ngỏ ý tìm cho nó một công việc nhàn tản. Khương Định Khôn suy nghĩ một lát đáp:
"Chuyện tìm một vị trí cho cháu nó khó, nhưng chắc chắn chức vụ quan trọng. Ông nhắm chỗ nào ?"
Bạch Viễn Sơn mỉm : "Thằng nhãi nhà ông đấy, giao thực quyền còn sợ nó hỏng việc. ông xem... thể xếp nó Đại Lý Tự ? Dẫu chỉ là một chân ghi chép nhỏ nhoi cũng ."
Khương Định Khôn ngạc nhiên: "Nếu nhớ nhầm thì Vương Khải Anh cũng đang ở đó?"
" . Thằng nhãi nhà nể lời Vương Khải Anh còn hơn cả cha nó. Cứ để quản giáo, ít nhất cũng lo nó phạm sai lầm."
Chuyện thú vị là khi Bạch Viễn Sơn khỏi, Trịnh Phong cũng tới với yêu cầu y hệt cho đứa con trai Trịnh Vân Đạc. Cuối cùng, hai "ông quan trẻ" đều xếp chân ghi chép ở Đại Lý Tự.
Khương Định Khôn cảm thấy áy náy với Chương Lỗ – đầu Đại Lý Tự vốn tính thật thà. Tan , ông vội vã ghé qua phủ của Chương Lỗ để tạ .
"Khương đại nhân bận rộn, hôm nay ghé chơi?" Chương Lỗ niềm nở.
Khương Định Khôn thở dài vẻ hối : "Chương đại nhân, ... với ông quá! xếp thêm hai chỗ ông, nhưng hai vị đồng nghiệp bình thường. chỉ lo họ đến sẽ gây họa cho ông thôi."
" còn tưởng chuyện gì! Có thêm trẻ tuổi trái là chuyện . Họ những khuôn phép cũ kỹ gò bó, luôn nhiều ý tưởng mới mẻ. Hơn nữa, dẫu quậy phá thì cũng đến mức nào chứ? Nếu họ thể giúp phá những vụ án tồn đọng bấy lâu, thì dẫu dỡ cả cái Đại Lý Tự , cũng thấy vui vẻ."