Video Của Tôi Có Thể Gửi Đến Các Thế Giới Tận Thế - Chương 844

Cập nhật lúc: 2026-03-13 19:06:25
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi mà kinh hãi, đang giúp họ ? Đột nhiên g.i.ế.c c.h.ế.t nhiều cá mập như , còn thể cắt nóc xe ...

Họ mặt biển mênh m.ô.n.g bát ngát, nhưng thế nào cũng thấy sự tồn tại của khác.

Cuối cùng, họ chỉ thể rời khỏi đây .

khi họ rời , mặt biển dần rút xuống, lộ con đường trong mặt biển, cũng tiếp tục chờ đợi nhóm tiếp theo...

Trên đồng tuyết.

Tàu hỏa vẫn đang xình xịch chạy chậm rãi, từ lúc trời sáng chạy mãi đến khi trời tối, tuy sốt ruột, nhưng cũng theo tốc độ , tối nay đừng hòng rời khỏi đồng tuyết .

Mà khổ nỗi, theo lịch ngày, ban đêm đồng tuyết là nguy hiểm.

Thế là khi đêm xuống, tất cả đều hận thể thu .

Rèm cửa đều giật xuống dùng , những mảng cửa sổ lớn đều gì che chắn, điều khiến họ vô cùng thiếu cảm giác an .

lúc , tàu hỏa dần dừng .

Trong lòng đầy vẻ mất kiên nhẫn.

“Lại nữa nữa!”

“Sao dừng !”

“Phá băng phá bao nhiêu ?”

Mấy tiếng đồng hồ , tàu hỏa chạy chạy dừng dừng, hễ gặp lớp băng đường ray khá dày là qua , cần họ xuống phá băng.

Mỗi đều kiệt sức, một chút sức lực cũng còn.

cứ dừng thế cũng , cuối cùng vẫn cố gượng xuống phá băng.

Chỉ hai thực sự động đậy, gọi cũng coi như thấy, co ro trong góc giả vờ ngủ.

Những khác cũng hết cách, chỉ đành mặc kệ họ.

Một đám hì hục gõ băng đường ray đầu tàu, căng thẳng chằm chằm bóng đêm xung quanh.

“Mọi xem trong tuyết, liệu đột nhiên nhảy một con quái vật ?”

“Đừng bậy!”

“Không bậy , vốn dĩ khả năng gặp quái vật mà, quái vật ở đây rốt cuộc là loại nào, hình thù kỳ quái? Hay trực tiếp là... loại a phiêu (ma quỷ)?”

Vừa dứt lời, đèn đầu tàu hỏa đột nhiên nhấp nháy, lóa mắt , đó tàu hỏa trong nháy mắt tăng tốc, lao về phía họ nghiền nát.

Tốc độ nhanh từng thấy!

Mọi đường ray đều sợ ngây .

Cơ thể đông cứng và tuyết đọng chân cũng khiến họ thể né tránh nhanh như .

Mắt thấy sắp bỏ mạng tàu hỏa, bỗng nhiên một luồng sức mạnh to lớn kéo họ hoặc đá họ , khiến họ lượt ngã khỏi đường ray.

Ngay khoảnh khắc họ ngã ngoài, tàu hỏa nghiền nát qua, dễ dàng nghiền nát lớp băng đông cứng đường ray còn cứng hơn cả xi măng, b.ắ.n lên một mảng tuyết lớn, gầm rú dừng ở cách đó trăm mét.

Mọi ngã trong tuyết, sợ đến mức mất hết sức lực, một lúc lâu mới phản ứng .

“Ai? Trên đầu tàu là ai? Muốn g.i.ế.c chúng ?”

“Không , đầu tàu ai cả, hơn nữa thể cho tàu hỏa tăng tốc nhanh như , là, là tàu hỏa tự g.i.ế.c chúng ?”

“! Nó, nó mới là con quái vật đó!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/video-cua-toi-co-the-gui-den-cac-the-gioi-tan-the/chuong-844.html.]

Máu của trong nháy mắt lạnh toát, đầu óc sắp nổ tung.

Tàu hỏa là quái vật? Vậy là họ ở trong bụng quái vật lâu như ?

A a a a a!

Họ gần như ôm đầu la hét.

Cùng lúc đó, trong tàu hỏa cũng thực sự truyền tiếng la hét, là hai trốn việc xuống xe .

Hơn nữa tiếng la hét nhanh dừng , tiếp đó, hai ném khỏi toa xe, đó nữa, tàu hỏa xình xịch nhả nước, tự chạy mất.

Mọi trợn mắt há hốc mồm cảnh , run rẩy tới, chỉ thấy hai ngã mặt đất, mắt mũi chảy m.á.u, mắt trợn trừng, còn thở.

Họ sợ đến mức ngã xuống.

“C.h.ế.t, c.h.ế.t !”

“Cho nên, xuống xe sẽ tàu hỏa cán c.h.ế.t, ở xe sẽ trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t!”

“Đây kiếp chính là một cái t.ử cục kiểu gì cũng c.h.ế.t mà!”

Mọi gần như sắp sụp đổ, mới công lộ ngày đầu tiên thôi, độ khó cần cao thế !

Mà phía xa, Diệp Trừng và con trai Hiên Hiên trong gió tuyết, những đó lóc t.h.ả.m thiết.

Vừa hai con họ một phụ trách đá , một phụ trách kéo , trong lúc ngàn cân treo sợi tóc lôi hết khỏi đường ray.

Diệp Trừng con trai, giơ một bàn tay với bé.

Hiên Hiên đập tay với cô.

Diệp Trừng: “Làm lắm, con trai!”

Hiên Hiên : “Mẹ, họ cứ ở trong gió tuyết thế , liệu c.h.ế.t cóng ạ?”

“Nếu họ đào hang tuyết thì chắc là .”

“Vậy chúng cần giúp họ ?”

“Không vội, xem . Chúng đến để giảm độ khó cửa ải và tỷ lệ t.ử vong, mà điểm chúng , những việc khác, thận trọng mà .”...

Một đoạn đường ban đêm nào đó.

Ban ngày, nhiều xe lái đến đây, chuẩn qua.

May mà đó, ba Thẩm Hạ truyền tống đến đây, các cô dựng một chướng ngại vật, chặn tất cả xe , chướng ngại vật còn trực tiếp: Phía quái vật, ngừng tiến lên!

Sau đó đợi xe dừng , các cô liền tiến lên, cho đến , quái vật phía hoạt động khi ánh sáng, đến đêm mới ngủ say, cho nên ban đêm, trong tình trạng giữ bóng tối.

Mọi bán tín bán nghi: “Các cô là ai? Sao những chuyện ?”

Thẩm Hạ nhỏ tuổi nhất trong ba lập tức lên sàn, lóc : “Đồng đội của chúng đó qua, quái vật ăn thịt , chỉ còn ba chúng chạy thoát về.”

Cô bé trông xinh xắn đáng yêu, tuổi nhỏ, là dáng vẻ vô hại, lúc mặt mũi lấm lem, tóc tai rối bù, như , sức thuyết phục.

Các cô cứ thế chặn một lượng lớn , cũng tin tà, nhất quyết qua xông pha thử, đó lái lên đường lâu, một con quái vật chui từ , trông như Godzilla nuốt chửng cả lẫn xe.

Thế là những khác thực sự dọa sợ, cùng ngoan ngoãn đợi trời tối.

Sau khi trời tối, đoạn đường phía quả thực tối đen như mực, một chút ánh sáng cũng .

 

 

Loading...