Vệ Nguyệt Hâm:? Cái gì đồng hồ ngốc to xác?
“Người ngốc, chỉ là kiến thức ít, còn chút đơn thuần.” Lúc còn ngốc hơn nó nhiều.
“Ồ, em gái, em đang lừa phỉnh cái đồng hồ đó ?”
Vệ Nguyệt Hâm b.úng cái bụng nhỏ của nó một cái: “Cái thể gọi là lừa phỉnh chứ, em là đang dạy nó.”
“A, tại dạy nó?”
Vệ Nguyệt Hâm bầu trời xám xịt : “Em đoán, theo cốt truyện ban đầu, ba ngày , khoảnh khắc đếm ngược xuất hiện, cái đồng hồ mới coi như trở thành chúa tể của thế giới , chút lưu tình thu hoạch nhân mạng, mà chúng may mắn, đến nơi thời điểm đó.”
“Về tình về lý, em đều định hủy diệt nó, vốn dĩ là nghĩ để đếm ngược thêm cái gợi ý là đủ , nhưng đếm ngược nếu tồn tại lâu dài, nhất định sẽ gây một vấn đề. Con a, là giỏi nhất trong việc khoan lỗ hổng quy tắc.”
“Cho nên em mới nhiều một chút, cố gắng hết sức giúp nó thiện quy tắc đếm ngược, còn về việc nó , sửa , thì xem bản nó .”
Quy Tắc đến đó nhịn : “Vậy là ngươi để giúp nó , cái thứ rác rưởi nhỏ bé e là rõ .”
“Để ngươi ?”
“ đúng , về phương diện quy tắc, dám thứ hai, ai dám thứ nhất!”
Vệ Nguyệt Hâm lạnh nhạt : “Để ngươi giày vò, thế giới sợ là trở thành thế giới quỷ dị thứ hai! Thành thật ở yên đó cho !”
Quy Tắc:... Tức giận!...
Hai ngày ba đêm tiếp theo, dân thị trấn Ngày Mai nỗ lực việc, giải quyết những việc tồn đọng trì hoãn.
Mà theo thời gian trôi qua, cảm thấy buồn ngủ mệt mỏi, thể ngủ nghỉ ngơi, đó tỉnh phát hiện trời vẫn âm u như , chẳng ngày chẳng đêm, khiến trôi qua bao lâu.
Thế là cũng , cách đến lúc đếm ngược xuất hiện còn bao nhiêu thời gian.
Mọi càng thêm căng thẳng, càng gấp rút việc, nhưng cũng ít dần dần sụp đổ cảm xúc, nghi thần nghi quỷ, luôn cảm thấy đếm ngược sắp đến , hoặc là nghi ngờ, bọn họ rơi một trạng thái tĩnh chỉ vô hạn.
Sốt ruột, sợ hãi, lo âu, kháng cự, nơm nớp lo sợ, cào gan cào ruột, quả thực mỗi một giây đều là t.r.a t.ấ.n, tâm thái sụp đổ.
Mà Thời Chung rơi trầm tư sâu sắc.
Vệ Nguyệt Hâm mỗi ngày đều sẽ đến tháp đồng hồ một chút, những suy nghĩ mới của Thời Chung, giúp đỡ thiện, kiểm tra thiếu sót bổ sung, thuận tiện cũng là chằm chằm nó, tránh cho nó đột nhiên nghĩ quẩn hắc hóa.
Mãi cho đến sáng ngày thứ ba, Vệ Nguyệt Hâm tới cùng Thời Chung.
Thời Chung cao hứng bừng bừng về quy hoạch của , đó chút buồn rầu: “Phần thưởng nghĩ thật sự ? thật sự phần thưởng nào khác để cho.”
Vệ Nguyệt Hâm khích lệ : “Tin tưởng , phần thưởng lợi hại .”
“Thật ?” Thời Chung nhận cổ vũ, sáu 0 nhảy lên nhảy xuống, cảm giác mày phi sắc vũ.
Bỗng nhiên, nó đột ngột bình tĩnh .
Vệ Nguyệt Hâm nó, cũng như cảm nhận tín hiệu nào đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/video-cua-toi-co-the-gui-den-cac-the-gioi-tan-the/chuong-718.html.]
Giọng của nó trầm xuống ba độ, cứ như bỗng nhiên biến thành một cái đồng hồ khác, trở nên trầm và lạnh lùng, hơn nữa tràn ngập sức mạnh.
Cả hư ảnh của nó đỏ lên, từ trong ngoài tản mát ánh sáng đỏ kỳ dị, phảng phất như nhập ma, trông vô cùng nguy hiểm.
Vệ Nguyệt Hâm đồng hồ của , quả thực là sáu giờ đúng, cốt truyện bắt đầu.
Cho nên, Thời Chung thực sự trở thành Quái vật thiên tai của thế giới .
Vệ Nguyệt Hâm chậm rãi lên, nó lơ lửng giữa trung, mặt đổi sắc, chỉ khẽ : “Vậy tiếp theo, giao cho ngươi.”
Thời Chung cô, từng chút từng chút chuyện chung đụng ba ngày qua hiện lên.
Một mặt là phương thức và xúc động thô bạo khống chế thế giới bỗng nhiên xuất hiện trong đầu.
Mặt khác là sự nhắc nhở và chỉ đạo của nhân loại trong ba ngày qua.
Nó Vệ Nguyệt Hâm, Vệ Nguyệt Hâm cũng nó.
Vệ Nguyệt Hâm mở danh hiệu “Khắc tinh của Quái vật thiên tai”, cũng mở danh hiệu “Người tri kỷ của Quái vật thiên tai”, chỉ lẳng lặng chăm chú nó.
Vệ Tượng Hồng ở vai cô, chằm chằm Thời Chung như hổ rình mồi, nếu nó dám gì, sẽ lập tức cho nó , tại hoa đỏ như !
Thời Chung rốt cục thu liễm ánh sáng đỏ , khôi phục bình tĩnh, : “Ta nên thế nào. Ta sẽ một Quái vật thiên tai thể quản lý thế giới một cách lý trí, mà một Quái vật thiên tai chỉ g.i.ế.c ch.óc thô bạo.”
“Ba ngày nay, cảm ơn ngươi.”
Vệ Nguyệt Hâm thở phào nhẹ nhõm, gật đầu với nó.
Thời Chung dần dần tiêu tán thấy, ngay đó, cái đồng hồ đen trắng tháp đồng hồ sáng lên, sức mạnh của Thời Chung như sóng nước bao phủ bộ thế giới.
Vệ Nguyệt Hâm mạc danh loại cảm giác vui mừng, nhẹ giọng tự : “Ta thế tính là, tự tay đào tạo một Quái vật thiên tai ?”
Nói xong, đưa tay về phía bầu trời, chuẩn hấp thu Quỷ lực trở , để bầu trời khôi phục ánh sáng.
Lúc , Vệ Tượng Hồng chua lòm : “A, tính chứ? Xem đều vì em mà trở nên lý trí kìa.”
Vệ Nguyệt Hâm suýt chút nữa nghẹn: “Anh cả?” Đây là cái giọng điệu quái gở gì ?
Vệ Tượng Hồng tủi : “Em đều từng dạy , kiên nhẫn dạy tên ba ngày như !”
Không , đạo lý chút , lúc em gặp , bản em cũng là gà mờ, em thể dạy cái gì?
Vệ Tượng Hồng: Mặc kệ, học sinh đầu tiên của em gái là , mà là một con Quái vật thiên tai khác, ghen tị!
Vệ Nguyệt Hâm tranh luận với cả chuyện học sinh học sinh , cô giơ tay về phía bầu trời, thu hồi bộ Quỷ lực về.
Chỉ thấy bầu trời xám xịt, giống như mây đen một luồng khí lưu thu , một nữa lộ bầu trời trong xanh sáng sủa.