Vệ Nguyệt Hâm: Hahaha, nhịn.
Mãi cho đến cô linh cơ khẽ động, mở danh hiệu “Người tri kỷ của quái vật thiên tai”, Đại Địa mới đối xử với cô một chút.
Như Bành Lam , căn bản là trọng lực biến mất.
Cô : “Ngươi xem ngươi bây giờ trọc lóc, xí bao, ngươi thể để những đó trồng cho ngươi thật nhiều cây, giúp ngươi khôi phục trạng thái nguyên thủy nhất.”
“Tuy ngươi thích và động vật nuôi nhân tạo, nhưng chủng loại và lượng động vật của ngươi bây giờ quá ít ? Có thể để con giúp ngươi nhân giống một ít, đó thả núi rừng, như , nhanh nơi của ngươi sẽ trở nên tràn đầy sức sống, náo nhiệt lên.”
“Còn nữa, con phát triển chỉ phá hoại diện mạo của mặt đất, mà còn cho lớp đất thêm nhiều chất ô nhiễm, ngay cả trong khí, cũng nhiều khí thải, cho dù ngươi mang và công trình hết, những chất ô nhiễm nhất thời cũng thể loại bỏ ? Vậy bằng để con đến xử lý ô nhiễm, để họ tự dọn dẹp mớ hỗn độn mà họ gây .”
Không khí loãng, lẽ ít khí cũng lực hướng lên đẩy , đến nỗi cô vài câu là cầm mặt nạ dưỡng khí hít một .
Điều cô trông còn ung dung như , nhưng mặt vẫn tủm tỉm: “Như so với việc một mực đày ải họ , chẳng là lợi hơn ?”
Mặt đất ngọ nguậy, tiếp đó một giọng hỗn độn hung dữ từ lòng đất truyền : “Loài , cuối cùng cũng đuổi các ngươi , đừng hòng ! Các ngươi lũ rệp hôi hám vệ sinh khắp nơi! Làm cho da của lồi lõm, xí như ! Không các ngươi khao khát bầu trời ? Tất cả lên trời mà ở !”
Khóe miệng Vệ Nguyệt Hâm giật giật, Đại Địa vẫn canh cánh trong lòng về những dự án trong thị trấn, cảm thấy đều khao khát bầu trời, ghét bỏ mặt đất, như , nó cũng chiều chuộng loài , một gậy đ.á.n.h tất cả lên trời.
Điểm , cũng là điều cô tốn bao nhiêu nước bọt, một đống lời ý , mới hỏi .
Góc độ là điều cô ngờ tới.
Lúc cô nhớ những trong câu lạc bộ ở khu cắm trại , nghĩ đến dáng vẻ mong chờ lên trời tìm kiếm sự kích thích của những đó, chỉ thể nhạt.
Cô ho một tiếng : “Ai khao khát bầu trời, thì cứ để đó ở đó , phần lớn vẫn thích cuộc sống định, chân đạp đất hơn. Hơn nữa ai loài nhất định ? Ngươi thể để họ sống mãi trời, chỉ cần định kỳ một xuống phục vụ cho ngươi, ngươi biến làn da của thành dạng gì, thì cứ để họ thành dạng đó. Như họ thể ngươi nữa, ngươi thêm một đám việc cho , bao.”
Đại Địa im lặng, dường như đang suy nghĩ về tính khả thi của việc .
Vệ Nguyệt Hâm tiếp tục cố gắng: “Ngươi một màn như , đưa họ lên đến độ cao nghìn mét , loài sợ vỡ mật , chỉ cần ngươi chịu cho họ một cơ hội, họ tuyệt đối sẽ ngoan ngoãn lời, ngươi bảo gì thì nấy, nếu họ lời, ngươi đày ải họ một nữa là .”
Đại Địa tiếp tục im lặng, lớp đất cũng còn ngọ nguậy nữa, nhưng Vệ Nguyệt Hâm cảm thấy áp lực nhẹ một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/video-cua-toi-co-the-gui-den-cac-the-gioi-tan-the/chuong-546.html.]
Biên độ nhỏ, lẽ là từ 10000 ban đầu, biến thành mức 9999, nhưng điều cũng cho thấy đối phương lọt tai.
Vệ Nguyệt Hâm thở phào một , ơi, cuối cùng cũng hiệu quả!
Làm cô mệt c.h.ế.t .
Cô tiếp tục : “Ta ngươi ghét loài , quả thực, một vì lợi ích, điên cuồng phá hoại, thật sự đáng ghét, nhưng phần lớn vẫn sẵn lòng bảo vệ môi trường. Có nhiều trẻ em, ở trường học đều học kiến thức bảo vệ môi trường, thường ngày tiết kiệm nước, ngay cả bãi cỏ cũng nỡ giẫm lên. Còn những đứa trẻ sơ sinh , sinh gì cả, cũng đày ải, nếu chúng cũng vì đày ải mà c.h.ế.t , đáng thương ?”
Đại Địa lên tiếng.
“Hơn nữa, ngươi , là ai thuyết phục dọn rác ? Là một đứa trẻ.” Cô đặc biệt khen ngợi Đại Hưng và Tiểu Thải một lượt, “Trong lòng những đứa trẻ , ngươi là Đại Địa vĩ đại nhất, chúng trách ngươi đày ải , chỉ trách những việc với ngươi quá đáng.”
“Chúng thấu hiểu ngươi, yêu mến ngươi, thích ngươi, nghĩ cho ngươi. Những đứa trẻ đang dần lớn lên, tương lai chúng sẽ tiếng hơn, sự dẫn dắt của chúng, loài sẽ càng tôn trọng ngươi hơn, chung sống hòa hợp với ngươi.”
Nói đến đây, Vệ Nguyệt Hâm âm thầm nhe răng, nghĩ đến lý thuyết bảo vệ môi trường của Đại Hưng.
Tuy một bộ phim hoạt hình phiêu lưu kỳ ảo, cuối cùng ép xoay sang chủ đề bảo vệ môi trường, chút kỳ quặc, nhưng cô vẫn quyết định theo mạch suy nghĩ và ý tưởng của nhân vật chính.
Chỉ cần phá hoại “làn da” của Đại Địa nữa, ngược còn giúp nó bảo dưỡng da, Đại Địa khả năng sẽ chấp nhận loài .
Đương nhiên, sự chấp nhận là để loài sinh sống, Vệ Nguyệt Hâm cảm thấy kết quả nhất, chính là để loài sống , độ cao quá cao cũng quá thấp, từ nay về , Đại Địa và loài mỗi bên sống cuộc sống của , đó loài cung cấp sức lao động cho Đại Địa, Đại Địa thì cung cấp một ít lương thực cho loài .
Cảm nhận lực hướng lên nhỏ một chút, cô thầm vui mừng, Đại Địa chắc là động lòng .
Cô suy nghĩ một chút, cảm thán: “Nói thật, những đứa trẻ về phía ngươi như , thật sự ghen tị với ngươi! Ngươi ở thế giới khác đối xử với đại địa như thế nào ? là đủ thủ đoạn, vì để chiếm đoạt lợi ích, từ một thứ gì.”
Giọng trầm đục từ lòng đất truyền đến: “Đối xử thế nào?”
Vệ Nguyệt Hâm liền kể những ví dụ về việc con phá hoại đại địa.