Rất nhiều cư dân thị trấn cảnh , cũng đều im lặng, mừng đau.
Mừng vì bay lên , thoát một kiếp, đau vì nhà cửa cứ thế hủy diệt.
“Trời ơi!”
“Tại ? Tại xảy chuyện ?”
“Đó là nhà của , vỡ hết !”
“Nhà máy mới xây xong, nhà máy của ! dồn hết bộ gia sản đó! Mất ! Mất hết !”
Đau khổ, im lặng, mờ mịt…
Trong những cảm xúc như , bọn họ đón hoàng hôn của ngày đầu tiên.
Trời dần tối sầm .
Nhiệt độ cũng theo đó giảm xuống, lơ lửng , những mặc đồ mỏng manh lập tức cảm thấy lạnh.
Trong cái rủi cái may, các loại vật tư cũng bay đầy trời, chỉ cần cẩn thận một chút, và quá ngốc, bơi một lúc , thể nào cũng tìm quần áo để mặc, tìm đồ để ăn.
Vấn đề tương đối lớn là chỗ giải quyết vấn đề sinh lý.
Thế là, dần dần, trung xuất hiện một … ừm, chất thải lơ lửng.
Mặt Vệ Nguyệt Hâm xanh mét.
Buổi chiều khi nhà máy xử lý rác nổ tung, lượng rác lớn như bay lên trời, gần như cho cả bầu trời trở nên ô uế thì thôi , bây giờ còn cộng thêm những chất thải tươi mới , đúng là lấy mạng !
Cô cảm thấy khi những chất thải xuất hiện, tốc độ bay lên càng nhanh hơn, dường như mặt đất bên ghét bỏ.
Cũng đúng là đáng ghét bỏ, cô cũng ghét bỏ.
Nói chứ, lấy một cái túi đựng , buộc c.h.ặ.t ?
Nhất định để những thứ trần truồng ?
Cô gõ cho Bành Lam trong nhóm: “Cái túi khí bảo vệ mà , dư ?”
Bành Lam nhanh ch.óng trả lời: Có, nhưng chức năng thiện.
Vệ Nguyệt Hâm: Có thể cách ly đống chất thải đầy trời ?
Bành Lam: …Được, gửi cho .
Vệ Nguyệt Hâm: Không cần, đến lấy .
Sau đó các Nhiệm vụ giả khác cũng lượt bày tỏ túi khí bảo vệ .
Túi khí tác dụng bảo vệ khoan hãy , thiện cũng , chỉ cần thể tách khỏi đống rác bừa bộn bên ngoài là .
Bành Lam cho ai cũng phần.
Vệ Nguyệt Hâm liền bảo chờ, khi cô nhận sẽ lượt gửi cho .
Vệ Nguyệt Hâm rõ vị trí hiện tại của Bành Lam, bản đồ ảo đ.á.n.h dấu trực tiếp, chỉ là độ cao so với cô thấp hơn một chút, đó cách cô xa một chút.
Vệ Nguyệt Hâm tiên đến ngay phía Bành Lam, đó đeo nhiều vật nặng lên , từ từ lặn xuống.
Sau đó cô thấy một con gián lớn vỗ cánh bay về phía .
Vệ Nguyệt Hâm suýt nữa c.h.é.m một nhát d.a.o ngoài.
May mà gã vui vẻ kêu lên: “Vi T.ử Vi Tử! Ta đến đây!”
Con gián máy hệ thống bay đến mặt Vệ Nguyệt Hâm: “Ta đưa túi khí cho ngươi ngay đây.”
Vệ Nguyệt Hâm : “Đợi , thăm Bành Lam một chút.”
“Được thôi, ngươi bám , theo !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/video-cua-toi-co-the-gui-den-cac-the-gioi-tan-the/chuong-543.html.]
Vệ Nguyệt Hâm , miễn cưỡng nắm lấy m.ô.n.g con gián, con gián liền kéo cô lặn xuống.
Gã động lực cũng khá đủ.
Rất nhanh, Vệ Nguyệt Hâm thấy một ngôi nhà, trong nhà còn sáng ánh đèn nhàn nhạt, trong đêm tối cũng tính là bắt mắt.
Cô đến bên ngoài cửa sổ, giống như một con cá từ từ chìm xuống, tóc đều dựng ngược lên, thật sự giống như ở trong biển.
Bành Lam cũng đến bên cửa sổ, bám mép cửa sổ lơ lửng : “Sao đến đây? Ở đây áp lực lớn lắm, mau lên .”
Vệ Nguyệt Hâm gật đầu: “Áp lực đúng là khá lớn.”
Lực hướng lên cứ đẩy cô, cô cảm giác m.á.u đều dồn lên đỉnh đầu, còn ù tai.
“Cậu ở trong môi trường như lâu thế, ? Ở đây ăn gì ?”
Cảm giác thức ăn nuốt xuống bụng đẩy lên .
Bành Lam : “Nằm thẳng là , hoặc tạm thời giữ tư thế đầu cúi xuống chân hướng lên.”
Nghe vẻ vất vả quá.
Vệ Nguyệt Hâm trong, nhỏ giọng : “Hay là các rời khỏi ngôi nhà , chỉ cần lấy một sợi dây đủ dài buộc và nhà là , các cứ nổi lên , dây buộc, ngôi nhà cũng mất .”
Bành Lam lắc đầu, cũng nhỏ giọng : “Hai em họ , họ sợ ngôi nhà xảy sự cố, ở cùng họ là .”
Để vun đắp lòng tin và tình bạn, cũng thật là cố gắng.
Vệ Nguyệt Hâm cảm thán: “Đồng chí Bành Lam, thấy nếu nội gián, nhất định sẽ giỏi.”
Bành Lam nghẹn lời.
Anh : “Tốc độ bay lên của ngôi nhà nhanh hơn một chút, ước chừng ngày mai là thể đến vị trí cân bằng . Không việc gì thì lên , cái phi hành khí hình con gián , là Mao Mao cho đấy, cứ mang .”
“Được, cũng việc gì, chỉ là đến thăm hỏi thôi.” Đây gọi là quan tâm Nhiệm vụ giả.
Cô đột nhiên sờ sờ cổ: “Kỳ lạ, trong miệng thấy chua chua?” Lời dứt, cô ợ một cái.
Trong dày còn cuộn lên, nôn.
Bành Lam: “Đây là ợ , thể còn trào ngược axit? Cậu mau lên .”
Gì?
Vệ Nguyệt Hâm ngẩn , mới hiểu , đây là dịch vị đang trào lên.
Mẹ kiếp, còn thể như !
Cô mặt mày đen thui rời , khi còn với Bành Lam: “Cậu vất vả .”
Trở vị trí ban đầu, khi áp lực cân bằng, cô mới cuối cùng cảm thấy thoải mái.
Nghĩ là một Người Quản Lý, còn bằng Nhiệm vụ giả của thích ứng với môi trường , thế ? Tiếp theo cô luyện tập cho .
Cô con gián máy tròn vo, to bằng cái cối xay mặt: “Cái là phi hành khí?”
Hệ thống hì hì : “ đó!”
“Oa, ngươi là Mao Mao chính chủ ?”
“Hệ thống chính vẫn ở chỗ ký chủ, nhưng thể thông qua cái chuyện với ngươi đó.”
Miệng con gián mở , phun một thứ giống như quả cầu sắt nhỏ màu đen.
“Đây chính là túi khí bảo vệ, ngươi nhấn nút đó .”
Vệ Nguyệt Hâm theo, ngay lập tức, một túi khí bật : “Oa, công nghệ cao!”
Thứ tổng thể là một hình cầu, rèm cửa, nhưng bên hai tạo hình giống như chân.