Video Của Tôi Có Thể Gửi Đến Các Thế Giới Tận Thế - Chương 510

Cập nhật lúc: 2026-03-11 10:08:33
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy nhiên Vệ Nguyệt Hâm cho nó cơ hội phồng lên, thu chảo rán , tế đại khảm đao, soạt soạt soạt c.h.é.m mấy nhát, cái bánh lớn cô c.h.é.m thành chín ô vuông, một miếng ở chính giữa còn cô khều lên, s.ú.n.g phun lửa hầu hạ.

Sau một trận thiêu đốt ào ào, khối đường bông đốt thành đường cháy, còn cách nào biến hình nữa.

Tám ô vuông còn tiếp tục nỗ lực phồng lên, dung hợp lẫn , đồng thời một chuỗi tiếng gầm gừ trầm thấp cổ quái ngừng truyền , ùng ục ùng ục, giống như tức đến mức ngay cả tiếng cũng nữa.

Cũng thể là phần miệng của nó biến mất, cho nên chuyện nữa.

Vệ Nguyệt Hâm gì thêm, chỉ yên lặng cái bánh hành động, xem nó còn thể gì.

Chị Trần vốn xa, lúc nhịn run rẩy , trốn lưng Vệ Nguyệt Hâm, kích động hét lên: "G.i.ế.c nó! Mau g.i.ế.c nó ! Cô đang đợi cái gì!"

Vệ Nguyệt Hâm lạnh nhạt liếc chị một cái: "Bà đang dạy việc?"

Cả Chị Trần cứng đờ, khiếp sợ lùi hai bước, liên tục xua tay: "Không , ý ! loại ác ma g.i.ế.c , nhất định tiêu diệt mới a!"

vẻ mặt đầy nghĩa phẫn điền ưng, Vệ Nguyệt Hâm khẽ một tiếng: "Tại g.i.ế.c bà, bà ?"

Ánh mắt Chị Trần lóe lên một cái: "Cái, cái gì? nên cái gì?"

Vệ Nguyệt Hâm: "Xem đến lúc , bà vẫn chịu thừa nhận, hoặc là vẫn cảm thấy sai. Bản chuyện trái lương tâm, còn thể hùng hồn la lối khác là ác ma, bà xử lý, cũng là đáng đời."

Chị Trần mạnh mẽ lùi một bước, tròng mắt đảo loạn: "Cô đang cái gì? Sao hiểu?"

Chị ánh mắt Vệ Nguyệt Hâm cũng mang theo sợ hãi, lùi về mấy bước, định bỏ .

Vệ Nguyệt Hâm mở miệng : "Hôm đó, cháu gái của Lão Đường mấy tên bợm nhậu đưa , bà thấy, bà ngăn cản, nhưng bà thấy những kẻ đó tên nào cũng trẻ tuổi khỏe mạnh, dễ chọc, trong đó còn con trai của trấn trưởng, cho nên bà rụt vòi ."

" điều nghĩ là, cho dù lúc đó bà sợ hãi, cũng thể lập tức tìm nhà họ Đường rõ chuyện , nhưng bà , bà trực tiếp giả vờ như chuyện gì xảy . Cho dù , vì đứa trẻ mất tích, cả nhà Lão Đường sốt ruột tìm khắp nơi, bà cũng tiếng nào."

Chị định bỏ chạy, Vệ Nguyệt Hâm ném một hòn đá, đ.á.n.h ngã chị xuống đất.

Vệ Nguyệt Hâm về một nơi nào đó, tiếp tục : "Một năm nay, bà thế nào mà thể yên tâm thoải mái lượn lờ mặt Lão Đường ? Bà tất cả những liên quan từng một c.h.ế.t , lẽ nào bà sợ ? Buổi tối ngủ ?"

"Bà ủng hộ việc buôn bán của Lão Đường, bù đắp một hai phần, nhưng trong lòng bà thực sự cảm thấy sai ? Bà thực sự cảm giác áy náy ? Nếu thực sự , thì sẽ cảm thấy cách vài ngày ủng hộ buôn bán một , cho vài đồng bạc, là đủ để bù đắp ?"

Vệ Nguyệt Hâm nghĩ thầm, đây đại khái là thiết lập của câu chuyện chi tiết đến mức dành cho một nhân vật phụ như , đến mức khiến hành vi của chị vẻ hợp lý cho lắm.

Tất nhiên cũng khả năng, chính là đạo đức giả và m.á.u lạnh như .

thì, khi câu chuyện trở thành một thế giới chân thực, hành vi của càng trở nên đáng hận.

Cô cảm thán: "Một mạng , trong lòng bà, dường như nhẹ tựa lông hồng, hèn gì Lão Đường hận bà như . Lão Đường, ông đúng ?"

Chỗ mà ánh mắt cô đang , một ông lão chậm rãi bước từ trong bóng tối, chính là Lão Đường.

Chị Trần kinh hoàng sang: "Chú, chú Đường!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/video-cua-toi-co-the-gui-den-cac-the-gioi-tan-the/chuong-510.html.]

Lão Đường hồ nghi Vệ Nguyệt Hâm, hiểu cô rốt cuộc là ai, dường như cái gì cũng .

Tiếp đó, ông đưa mắt Chị Trần đang hoảng loạn luống cuống, trong mắt lộ sát ý.

Ông nhất định g.i.ế.c c.h.ế.t !

Mà lúc , cái bánh xèo Tiểu Hoàng Áp rốt cuộc cũng phồng lên , chỉ là ở giữa thiếu mất một cột, đầu càng là biến mất.

Những sợi đường bông trong cơ thể nó đan xen với tốc độ ch.óng mặt, từng chút từng chút "dệt" bộ phận biến mất.

Tuy nhiên ngay khoảnh khắc thành hình, đại đao trong tay Vệ Nguyệt Hâm trực tiếp tung mấy nhát c.h.é.m ngang.

Xoẹt xoẹt xoẹt!

Tiểu Hoàng Áp c.h.é.m ngang thành mấy lát bánh mì, Vệ Nguyệt Hâm còn đổi thứ tự cho các lát bánh mì, lớp của chân đặt lên đỉnh đầu, lớp của cánh đặt xuống cùng, đó dùng Bình Để Oa đập bẹp dí một cái.

Tiểu Hoàng Áp: "..."

A a a!

Có xong hả!

Nó sắp tức điên !

Lão Đường hành động của Vệ Nguyệt Hâm, trong mắt tràn đầy cảnh giác, giọng khô khốc vang lên: "Cô, rốt cuộc là ai? Tại cứu ?"

Vệ Nguyệt Hâm : " là ai quan trọng, cũng định cứu , ngược , hiểu ông, nếu ở vị trí của ông, thể sẽ tuyệt tình hơn."

Lão Đường chút hiểu: "Vậy cô rốt cuộc gì?"

Vệ Nguyệt Hâm : " ông sống."

Lão Đường sửng sốt, Chị Trần cũng sửng sốt, vốn dĩ chị chạy tới trốn lưng Vệ Nguyệt Hâm, thấy lời , nhịn tránh xa một chút.

Người hình như đến để đối phó với Lão Đường!

Vệ Nguyệt Hâm tiếp tục : "Chỉ cần ông nguyện ý sống tiếp, chuyện khác đều thể thương lượng, bao gồm cả , cũng thể giao cho ông."

Chị Trần sợ hãi lùi mấy bước, năng lộn xộn: "Không, cô cô cô thể như ! vô tội, các thể g.i.ế.c , cô cứu !"

Chị chỉ Lão Đường: "Ông là kẻ , ông mới là kẻ !"

Ánh mắt Lão Đường u ám, với Vệ Nguyệt Hâm: "Sống tiếp? Sống tiếp đối với ý nghĩa gì, ngày Niếp Niếp nhà c.h.ế.t , đáng c.h.ế.t ."

Vệ Nguyệt Hâm: "Vậy ông , khi ông c.h.ế.t, Tiểu Hoàng Áp sẽ mất kiểm soát, nó sẽ tàn sát bộ thị trấn."

 

 

Loading...