Video Của Tôi Có Thể Gửi Đến Các Thế Giới Tận Thế - Chương 509

Cập nhật lúc: 2026-03-11 10:08:32
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thậm chí thể nó qua bẩn thỉu, từ thùng rác, cái mũ quý ông còn đội một lá rau.

Tim Chị Trần đều ngừng đập, mắt mở to, khóe mắt gần như nứt .

"A, a, a a a a a!"

Chớp mắt một cái, Tiểu Hoàng Áp gần một chút, chớp mắt một cái, gần thêm một chút, cứ như thủ pháp cắt nối biên tập rút khung hình, giống như u linh đang dịch chuyển tức thời gần .

Chị Trần sợ đến da đầu nổ tung, tay chân luống cuống bò dậy: "Cứu mạng! Cứu mạng a! A a a! Đừng g.i.ế.c ! Đừng g.i.ế.c !"

Chị bò dậy ngã xuống, ngã xuống bò dậy, ngã đến mũi sưng mặt sưng, đầy thương tích, nhưng Tiểu Hoàng Áp vẫn càng ngày càng gần, cuối cùng chỉ còn cách vài mét.

"Cạc! Cạc cạc!" Mắt Tiểu Hoàng Áp đen ngòm, cái mỏ màu cam cử động, phát một loại tiếng kêu thô ráp khó tả.

Cánh từ từ giơ lên, đầu cánh bằng đường bông trở nên vô cùng sắc bén, từng sợi từng sợi lông vũ đều lóe lên ánh sáng yêu dị gần như đỏ như m.á.u.

Đây, chính là chân tướng nó cắt từng từng thành thịt vụn.

Nó từng bước về phía Chị Trần, ánh mặt trời chiếu lên nó, một cái bóng khổng lồ mơ hồ rơi Chị Trần, tuyên cáo t.ử thần buông xuống.

Chị Trần tay chân cùng sử dụng bò mặt đất, nước mắt nước mũi tèm lem đầy mặt, cuồng loạn lóc t.h.ả.m thiết, nhưng thể chị vẫn từng chút từng chút bóng đen bao trùm.

Thiên mạc [Con động vật , sẽ mục tiêu khổ sở cầu xin, chật vật chạy trốn, nhưng bất luận trốn thế nào, đều thoát khỏi ma trảo của nó. Nó thích con mồi giãy giụa trong sợ hãi, đó mới từng chút từng chút ngược sát.]

Tiểu Hoàng Áp ngẩng đầu Thiên mạc, trong đôi mắt đen nhánh lộ khó hiểu và phẫn nộ, hành vi và tâm lý phân tích rõ ràng rành mạch, cho dù nó , cũng cảm thấy mạo phạm, niềm vui đùa bỡn con mồi lập tức tan biến còn dấu vết.

Nó cúi đầu, chuẩn giải quyết con mồi .

Tuy nhiên, phía xuất hiện một .

Vừa nãy còn , phảng phất như đột nhiên xuất hiện từ hư .

, nghiêng đầu một chút.

Chị liều mạng bò về phía đối phương, ngón tay cào mặt đất từng vệt m.á.u cũng hề cảm thấy đau.

Vệ Nguyệt Hâm chị một cái, đối với sự thê t.h.ả.m của chị cũng để ý, đó ngẩng đầu con Tiểu Hoàng Áp mắt .

Có thể là do chui thùng rác một chuyến, nó qua bẩn, thể còn chút cảm giác đè bẹp, điều ít nhiều giảm vài phần cảm giác quỷ dị k.h.ủ.n.g b.ố nó, lá rau mũ thì tăng thêm một phần khôi hài.

Bị đối phương dùng ánh mắt bình tĩnh đến mức thậm chí chút vô vị , Tiểu Hoàng Áp mạc danh sinh vài phần tức giận: "Ngươi, là ai? Không sợ ?"

Vệ Nguyệt Hâm nhướng mày, trong mắt thậm chí lộ vài phần ghét bỏ.

Sợ? Có gì sợ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/video-cua-toi-co-the-gui-den-cac-the-gioi-tan-the/chuong-509.html.]

Làm ơn, sự tồn tại như Quái vật Pixel là cả của cô ?

Luận đẳng cấp quái vật, cả cô chính là quái vật cấp thiên tai bao trùm thế giới, thể bức xạ cả hành tinh, mà con vịt chỉ là tiểu quái vật tác oai tác quái trong một thị trấn nhỏ.

Luận thể hình, cả cô lúc đầu to bằng một tòa nhà, con vịt chẳng qua chỉ cao lớn hơn một chút, thậm chí còn khôi ngô chắc nịch bằng phiên bản cả cô giảm béo.

Luận trí tuệ, cái dáng vẻ vụng về từng chữ từng chữ nhảy khỏi miệng xem, cả cô ngay từ đầu thể một tràng ngôn ngữ loài lưu loát ?

Mọi phương diện, con vịt đều chỉ là một đứa em, cửa so sánh.

Đã từng thấy biển lớn, cô thể một vũng nước hôi thối chỉ quỷ dị một chút dọa sợ?

Tâm thái hiện tại của Vệ Nguyệt Hâm, ít nhiều chút cảm giác tự hào vì lưng chỗ dựa chống lưng.

Anh cả bành trướng.

bình tĩnh : " cho ngươi hai lựa chọn, thứ nhất, ngoan ngoãn nhận thua, thứ hai, khi đ.á.n.h ngươi phục, ngươi nhận thua."

Tiểu Hoàng Áp lời , đôi mắt đen nhánh càng đen hơn, khóe miệng màu cam ép xuống, cả vẻ càng thêm âm trầm: "Đi, c.h.ế.t!"

Nó sải bước chân vịt, trong nháy mắt xuất hiện mặt Vệ Nguyệt Hâm, giống như một đóa kẹo bông gòn còn đang núng nính, cả thể đều run lên, nhưng cánh chút do dự vung tới.

Đầu cánh sắc bén phát bạch mang sắc bén, xẹt qua thể Vệ Nguyệt Hâm.

Vệ Nguyệt Hâm lùi về mấy bước, ống tay áo bên trái từng đường nứt , đó cả cánh tay rào một cái rơi xuống, vỡ đầy đất.

Tiểu Hoàng Áp đắc ý nhếch khóe miệng, nhưng ngay đó, nó cứng đờ, tròng mắt dám tin trừng lớn.

"Thịt vụn" mặt đất m.á.u, chính là từng khối từng khối chỉnh tề trơn bóng, giống như khối tích mộc màu da .

Vệ Nguyệt Hâm khinh miệt: "Thuật cắt của ngươi quá thô thiển, kém xa Hồng Tiêu."

Nói tay từ lúc nào cầm một vật giống như cái chảo rán khổng lồ, bốp một cái giáng đòn đầu Tiểu Hoàng Áp, đập nó bẹp dí xuống đất.

Cô lấy cái chảo rán , mặt đất xuất hiện một cái bánh rán lớn màu vàng, cái mũ màu xanh lam và cái mỏ màu vàng cam đều đè bẹp dí, giống như vật trang trí bánh rán.

Cô lùi một bước, vai trái đưa về phía , đống tích mộc đầy đất lập tức giống như chịu sự thu hút, từng khối từng khối bay lên, tự động gắn kết cánh tay cô, trong nháy mắt, một cánh tay chỉnh xuất hiện.

Vệ Nguyệt Hâm nắm nắm những ngón tay linh hoạt, lộ nụ vui vẻ, vân đạm phong khinh, nhưng trong lòng đang hét ch.ói tai với Thần Thược: " ngầu ! ngầu ! Không ngờ còn ngày giả ngầu thiết lập hình tượng đại lão! Hu hu, quả nhiên sướng!"

Thần Thược: "... Hơi giả bộ hai cái cho ghiền là , đừng để lật thuyền trong mương."

Trong lúc chuyện, cái bánh rán mặt đất phẫn nộ giãy giụa, từng chút từng chút phồng lên , giống như một sinh vật hai chiều từ từ xuất hiện hình thái ba chiều, cảnh tượng vẫn khá kỳ diệu.

 

 

Loading...