Vệ Hưng Hòa phẫn nộ ngắt lời cô: “Rốt cuộc mày gì?”
Vệ Nguyệt Hâm: “Mà bây giờ, bởi vì , hai cơ hội rời khỏi nơi , đến Tỉnh Thanh , tương đương với nhặt một cái mạng, nửa đời của hai bảo đảm , như , hai đồng ý ?”
Trương Nhân ý thức cô cái gì, ngón tay bấm cánh tay cô, thấp giọng thét lên: “Vệ Nguyệt Hâm!”
Vệ Nguyệt Hâm rút tay : “Hai cho một cái mạng, hôm nay bởi vì , hai nhặt hai cái mạng. Hai nuôi 16 năm, hôm nay bởi vì , nửa đời của hai thế nào cũng thể mỗi sống thêm 16 năm nữa. Cho nên, điểm , chúng thanh toán xong, hai đồng ý ?”
Vệ Hưng Hòa giận dữ tiến lên đ.á.n.h Vệ Nguyệt Hâm, Lưu lão bản hiệu bằng mắt, liền ngăn ông .
Lưu lão bản hứng thú Vệ Nguyệt Hâm, xem cô còn thể cái gì.
Vệ Nguyệt Hâm tiếp tục : “16 năm nay, tài lực, nhân lực và thời gian hai bỏ , khó lượng hóa, nhưng hai cũng thừa nhận, sống cũng ngày tháng giàu gì, nhất là hai năm gần đây, báo đáp hai , hai cơ thể coi như khỏe mạnh hôm nay, là bởi vì . Điểm , hai cũng nên hiểu rõ chứ? Hôm nay, đem sản lượng của cái ao nước đều cho hai , cho hai một chiếc xe, xăng dầu đường cũng bảo đảm cho hai , từ đây gạt bỏ tất cả đầu tư của hai trong 16 năm , điểm , hai đồng ý ?”
Trương Nhân lung lay sắp đổ, thể tin , lên án bi phẫn trừng mắt cô: “Sao thể tính như ! Sao thể tính như ! Vệ Nguyệt Hâm, là sinh con! Ơn sinh thành con trả hết ?”
Vệ Nguyệt Hâm nghi ngờ con gái bà, mà là : “Thật thể trả, đời ai cũng lương tâm. Bởi vì lương tâm, bởi vì tính toán rõ ràng với hai , cho nên, mới với hai những thứ , nếu tính, bây giờ thể vứt hai ở đây. Lưu lão bản, ông ?”
Nói , cô bỗng nhiên áp sát lên , ai cũng rõ cô thế nào, Lưu lão bản cô rầm một cái đập lên cửa xe, một con d.a.o nhỏ gí c.h.ặ.t cổ Lưu lão bản.
Mọi ồ lên.
Lưng Lưu lão bản đập đau điếng, cảm nhận cảm giác đau đớn sắc bén cổ, một tiếng đau cũng dám kêu, hô hấp đều cẩn thận từng li từng tí, sợ một khắc cổ đ.â.m một cái lỗ thủng.
Mặt gã đều trắng bệch, mồ hôi lạnh đều chảy xuống, trong mắt đều là kinh ngạc và hối hận.
Cũng chẳng ai cho gã , con gái Vệ Hưng Hòa là như thế a!
Sớm , gã trêu chọc cô gì?
“Cháu, cháu đừng kích động, chuyện từ từ thương lượng, cháu thì , chú tuyệt đối ngăn cản cháu.”
Vệ Nguyệt Hâm sự hoảng sợ mặt gã, mỉm : “Không, , dựa mà ? Có điều, để vợ chồng Vệ Hưng Hòa .”
Lưu lão bản lập tức : “Vậy thì mang theo bọn họ, cháu định đoạt! Cháu định đoạt!”
“Vậy nếu mang theo bọn họ thì ?”
“Cũng là cháu định đoạt, đều cháu.”
Vệ Nguyệt Hâm đầu vợ chồng Vệ Hưng Hòa sắc mặt trắng bệch: “Hai thấy đấy, mang hai là vứt bỏ, là chuyện một câu của . Cho nên, bây giờ, nhân lúc còn lương tâm, nhân lúc sự bỏ của hai còn thể đổi hiện chút lợi ích, hai rốt cuộc thanh toán xong món nợ với ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/video-cua-toi-co-the-gui-den-cac-the-gioi-tan-the/chuong-1500.html.]
Miệng Vệ Hưng Hòa mấp máy một câu.
Lưu lão bản giận dữ trừng mắt ông , c.ắ.n răng cảnh cáo : “Vệ lão , ông nghĩ cho kỹ!”
Vệ Hưng Hòa ánh mắt hung lệ của gã đến run một cái, theo bản năng : “Thanh toán, thanh toán, đều mày.”
Thế là, cuối cùng vẫn giống như Vệ Nguyệt Hâm .
Những sản lượng ao nước , cộng thêm mang hai vợ chồng bọn họ Tỉnh Thanh, cộng thêm một chiếc xe và nhiên liệu đường, triệt tiêu tất cả đầu tư của bọn họ Vệ Nguyệt Hâm trong 16 năm nay, bất luận là hữu hình, là vô hình, bất luận là tiền bạc vật chất thật sự, là chăm sóc và bồi dưỡng.
Từ nay về , bọn họ thanh toán xong, hơn nữa ngay tại chỗ ký một bản tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ.
Ngẩng đầu Vệ Nguyệt Hâm vẻ mặt thản nhiên, giống như thật sự quan hệ với bọn họ, chỉ cảm thấy vô cùng xa lạ, đây thật sự là con gái của bọn họ ?
Sao nó thể vô tình nhẫn tâm như ?
Vệ Nguyệt Hâm căn bản để ý ánh mắt khiển trách của bọn họ.
Vệ Hưng Hòa hành động vứt bỏ cô, lúc ông một lén lút bỏ , ông cũng từ bỏ con gái, cô chẳng qua chuyện giống hệt đối với ông , thậm chí còn nhẫn tâm bằng ông .
Về phần Trương Nhân, chồng cần bà nữa, bà còn đặt chồng ở vị trí một, rõ ràng là kéo con gái cùng chịu khổ, quan tâm con gái như , thì để bà con gái.
Cô đầu hai : “Chúc hai vợ chồng ân ái cả đời, đầu bạc răng long.” Lại với Trương Nhân, “Đau lòng đàn ông của bà như , trông chừng ông cho kỹ .”
Trương Nhân đau lòng thôi: “Con đây là oán hận lên ...”
Vệ Nguyệt Hâm lười bà những lời vô dụng nữa. Dám để Vệ Hưng Hòa dễ dàng như , còn lưng còn một đứa con gái trưởng thành thể dựa ? Còn ỷ quan hệ con cảm thấy cô sẽ nhẫn nhục chịu khó bịch m.á.u, cho nên đương nhiên chuyển dời áp lực sinh tồn cho cô.
Không ai thể coi sự quan tâm và trách nhiệm của cô đối với đối phương, thành con d.a.o đ.â.m ngược .
Cô thể đạo đức, nhưng thể chịu loại uất ức .
Trên đời , cô yêu bản , hơn tất cả thứ.
Tiếp theo, chính là giải quyết Lưu lão bản.
Lưu lão bản gượng: “Cháu yên tâm, chú sắp xếp xe nhất cho bọn họ, nhất định đưa hai bọn họ đến Tỉnh Thanh, chú cháu thật , ...” Cô mau rời , thừa nhận trêu chọc nổi cô ?