Nếu gì bất ngờ, cuộc thi bổ vị sẽ kéo dài đến cuối năm, ở bên thành phố Thường Hưng chính là mấy chục năm, tự nhiên thể để việc gì .
Bành Lam bảo cô đừng lo: “Thời gian sẽ định kỳ đến đây, bên , em cứ yên tâm thi đấu là .”
Vệ Nguyệt Hâm gật đầu, sân thượng, bầu trời đêm.
Bầu trời đêm của thành phố Thường Hưng kỳ lạ, ngẩng đầu lên, thấy , mà là từng hòn đảo lơ lửng trời.
Có hòn đảo là thành phố ngủ, cho nên thể thấy đảo vẫn sáng đèn, tất nhiên ánh sáng đó ch.ói mắt, từ xa giống như một bong bóng phát sáng mộng ảo.
Cô thu hồi tầm mắt, dựa lan can Bành Lam, màn đêm khuôn mặt mờ ảo, nhưng đường nét ngũ quan ưu việt vẫn hiện rõ ràng, chút mờ ảo đó ngược khiến thêm vài phần cảm giác tang thương từng trải.
Cô hỏi: “Những năm , cứ theo em chạy ngược chạy xuôi, nếu em thực sự bổ vị thành công, quy hoạch mới gì cho tương lai ? Ví dụ như, tự ngoài xông pha?”
Thành viên cũ sự nghiệp riêng, thành viên mới cũng từng một bay , ở bên cạnh cô vẫn là Bành Lam, Vệ Nguyệt Hâm đôi khi cũng lo lắng, nếu ngày cũng , sẽ quen.
Bành Lam cô: “Em từng một câu ?”
“Câu gì?”
“Một đắc đạo, gà ch.ó lên trời.” Giọng Bành Lam mang theo ý nhẹ nhàng, gió đêm từ từ đưa tới, “Nếu em thăng chức, tự nhiên cũng thăng chức theo em. Bên cạnh đường đường là một Người Phát Bài, cũng nên thư ký trợ lý gì đó chứ? So với Người Quản Lý, cán bộ bộ phận gì đó, thì tâm phúc một bên cạnh Người Phát Bài vẫn oai phong hơn.”
Vệ Nguyệt Hâm ngẩn , đó nhịn cũng .
Vệ Nguyệt Hâm đến mức má nóng lên, dời mắt về phía xa, tay rút , một lúc lâu , cô mới khẽ : “Anh sợ , cứ dựa dẫm em, ăn bám váy đàn bà ? Nếu độc lập phát triển, sẽ kém bất kỳ ai, nếu tương lai chúng giải trừ quan hệ Người Quản Lý và Người thực hiện nhiệm vụ, đều cơ hội tranh giành vị trí Người Phát Bài.”
Bành Lam : “ chỉ ăn bát cơm mềm thì bây giờ? T.ử phi ngư, an tri ngư chi lạc (Ngươi cá, niềm vui của cá).”
Chỉ từng trải qua gì, từng sở hữu gì, đủ tự tin, mới để ý đến cách của khác.
Những năm , chuyện trải qua nhiều vô kể, thấu nhân sinh bách thái, thế sự đổi , những thứ đạt cũng đủ nhiều , còn để ý đến cách của ngoài?
ngay đó chủ động kết thúc chủ đề : “Đợi bổ vị kết thúc, chúng hãy bàn chuyện . Bây giờ, em đừng bất kỳ áp lực nào, mắt em chỉ một mục tiêu, đó là cuộc thi bổ vị.”
Nghe giọng điệu của , Vệ Nguyệt Hâm buồn : “Anh giống phụ đưa học sinh thi quá, trời đất bao la, thi cử là lớn nhất.”
“ , trời đất bao la, thi cử là lớn nhất, những cái khác đều thể để .”
Vệ Nguyệt Hâm gì nữa, chỉ lặng lẽ nắm tay Bành Lam.
Dù cô bổ vị thành công , cô nghĩ, cũng nên cho mối quan hệ của họ một lời giải thích .
Hai sóng vai từng bong bóng mộng ảo trời, sự phồn hoa và huyên náo phía xa, thế giới họ cùng từng chút một tạo dựng nên, khoảnh khắc , chỉ cảm thấy vô cùng an tâm yên bình.
Ngày hôm , họ đến Chủ Thế Giới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/video-cua-toi-co-the-gui-den-cac-the-gioi-tan-the/chuong-1486.html.]
Vừa vặn kịp giờ tập hợp, Vệ Nguyệt Hâm qua tập hợp, một cái, đen kịt là . Có bộ phận chỉ một hai suất tiếp, bộ phận thì mười mấy suất, cộng tổng cộng hơn một trăm .
Trong nhiều như cuối cùng chỉ ba chiến thắng, sự cạnh tranh cũng đủ khốc liệt, nhưng cửa ải đầu tiên sẽ loại hơn một nửa.
Đa cô đều quen, ngược bên Bộ Thần Thược thấy ít quen, như Trường Vũ, Ô Vân Mật Bố, đều là những cô ghé thăm sào huyệt.
Họ thấy Vệ Nguyệt Hâm lập tức sa sầm mặt mày, như thấy oan gia gì đó.
Khổ nỗi Vệ Nguyệt Hâm sự tự giác , híp mắt qua chào hỏi: “Trùng hợp quá, các cũng đến !”
Trường Vũ: “Ha ha.”
Ô Vân Mật Bố: “...” Trực tiếp lên tiếng.
Những khác ngược cũng chào hỏi Vệ Nguyệt Hâm.
Rất nhanh, giám khảo cửa ải thứ nhất sân, là một cô gái mặt táo, trông đặc biệt hòa nhã: “Chào , là Người Phát Bài trực ban tháng , Số 17, hôm nay do chủ trì bài kiểm tra cửa ải thứ nhất.”
“Đầu tiên, tháo tất cả bàn tay vàng và đạo cụ loại gian của các bạn xuống, đây là để đề phòng các bạn tìm viện trợ bên ngoài, trong cuộc thi bổ vị, cho phép bất kỳ viện trợ bên ngoài nào.”
Bành Lam bên ngoài sân chờ, trong lòng còn ôm áo khoác Vệ Nguyệt Hâm cởi .
Anh đương nhiên cũng gian, thể bỏ quần áo gian, nhưng , cứ giữ trạng thái chờ đợi.
Vệ Thanh Lê ở bên cạnh thỉnh thoảng xem giờ, Bành Lam liền : “Tiền bối, nếu bà việc thì , ở đây cháu.”
Vệ Thanh Lê cũng khách sáo: “Bộ Giám Sát nhiệm vụ, bà xin nghỉ một tháng đây, bây giờ về .”
Xin nghỉ một tháng, ở Chủ Thế Giới cũng chỉ vài tiếng đồng hồ, đúng là về ngay.
Bành Lam liền để bà yên tâm , tiễn bà đến tận cửa, thấy bà mới .
Sau đó mở nhóm chat, chính là cái nhóm chat công việc từ lâu , đến nay cũng giải tán, ngược các thành viên cũ đều gia nhập .
Anh gõ một dòng chữ lên đó.
[Nhóm chat 41 ]
Mưa Axit · Bành Lam: Mọi ai rảnh, mỗi năm về thành phố Thường Hưng một , sắp xếp công việc một chút.
Người ngoi lên đầu tiên là Trình Tuyển.
Tên năm đó chọn ở thế giới Mưa Axit cùng vợ con chứ thế giới Thần Đọa, kết quả đợi từ thế giới Thần Đọa trở về, vợ là Giang Khương qua đời, con trai cũng kết hôn sinh con, đến tuổi trung niên .