Cô trở căn nhà nhỏ.
Lúc trời sáng hẳn, vị đại tông sư vẫn một dáng vẻ tiên phong đạo cốt, bên bàn đá, chỉ là ánh mắt vô cùng phức tạp.
Vệ Nguyệt Hâm một trận hoảng hốt.
Cảnh tình , dường như cô từng rời , khiến cô cảm giác như qua một đời.
Thái dương từng cơn giật thình thịch, đầu óc căng trướng, cô cảm thấy cả thế giới đều đặc biệt chân thực, thậm chí nghi ngờ đây cũng là một trận pháp, chỉ là sử dụng cảnh tượng đặc biệt mà thôi.
Cô mở miệng, phát hiện vì lâu ngày chuyện, miệng lưỡi đều chút cứng đờ.
Lão đầu vẻ mặt phức tạp cô, thở dài một tiếng: “Ngươi phá giải tất cả trận pháp, đủ một trăm linh một cái.”
Vệ Nguyệt Hâm ngẩn , một trăm linh một? Có nhiều ?
“Người đến chỗ lão phu học nghệ nhiều, mê trận đều là bài kiểm tra đầu tiên khi nhập học, một trận pháp bằng một cửa ải, bao nhiêu năm qua, chỉ một ngươi vượt đến cuối cùng.”
“Mà bản trận pháp độ khó khá cao , còn là một rào cản.”
“Có ngã ở phía , kiên trì đến cùng vẫn từ bỏ, kiên nhẫn, dùng thủ đoạn khác cưỡng ép phá trận mà , thèm để ý trực tiếp coi trận pháp là nơi tu luyện.”
Lão đầu lắc đầu, Vệ Nguyệt Hâm, lặp một : “Chỉ ngươi kiên trì đến cùng, đến cuối cùng.”
Vệ Nguyệt Hâm vẫn im lặng, đầu óc cô chút mơ hồ, dường như vẫn phản ứng .
Một lúc lâu , cô mới nhận nên gì đó, lão đầu xua tay: “Ta ngờ ngươi thể kiên trì lâu như , trạng thái hiện tại của ngươi lắm, buổi học hôm nay đến đây thôi.”
Vệ Nguyệt Hâm buột miệng: “Vậy học phí của trả oan ?”
Lão đầu: “…”
Lão đầu bực bội : “Ngày mai tiếp tục học, ngươi bây giờ, lập tức trở về nơi ngươi quen thuộc nhất, ở cùng ngươi quen thuộc nhất, tiếp xúc với thở của nhân gian, thở của sự sống, mau ch.óng để bản hồi phục , nếu chuyện hôm nay, e rằng sẽ trở thành tâm ma của ngươi.”
Vệ Nguyệt Hâm lẩm bẩm: “ vẫn mà…” tâm ma gì đó, cũng quá khoa trương chứ?
“Nhìn tóc của ngươi hãy ! Trận pháp của lão phu chức năng già , đừng ngươi ở trong đó chỉ trăm năm, dù là ngàn năm, cũng sẽ già nửa phần, nhưng bây giờ, tâm cảnh của ngươi già !”
Lão đầu giọng điệu vô cùng nghiêm túc, xong cũng thêm gì nữa, phất tay áo đưa cô ngoài.
Vệ Nguyệt Hâm lập tức đến chân núi.
Thị trấn nhỏ chân núi khá náo nhiệt.
Chỉ là qua đều là của thế giới tu tiên, là những gương mặt xa lạ, thậm chí trong mắt Vệ Nguyệt Hâm lúc , những gương mặt đều mơ hồ, như đeo mặt nạ, chỉ là những vật thể hình .
Cô cảm thấy và cả thế giới, dường như cách một lớp màng.
Cô ngây ngốc một lúc, vẫn trở về tiểu viện của , Thủy Tinh Cầu.
Đây chính là nơi cô quen thuộc.
trong Thủy Tinh Cầu trống trải như , lúc chỉ một cô, cảm giác trống trải cô tịch bao trùm lấy cô, thậm chí vì cần phá trận nữa, cần động não nữa, cảm giác còn mãnh liệt hơn lúc ở trong trận pháp, quấn c.h.ặ.t lấy trái tim cô.
Cô ánh mặt trời, vẫn cảm thấy lạnh một cách khó hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/video-cua-toi-co-the-gui-den-cac-the-gioi-tan-the/chuong-1343.html.]
Tiếng meo meo meo truyền đến, đàn mèo xuất hiện, từ xa thấy Vệ Nguyệt Hâm, chúng nó đều vui mừng khôn xiết, tranh chạy tới.
Những chú mèo con ngày nào, giờ đây đều lớn, con nào con nấy tròn vo béo ú, đầu hổ não hổ, tứ chi khỏe mạnh, còn mấy con ướt sũng, miệng còn ngậm con cá đang giãy giụa.
Xem lúc trong Thủy Tinh Cầu, chúng nó cũng khá tự tại vui vẻ.
Vệ Nguyệt Hâm khẽ mỉm , lòng chút mềm , chờ chúng nó đến gần.
Tuy nhiên khi còn cách một đoạn, lũ mèo đều dừng chân, nghiêng đầu nghi hoặc đ.á.n.h giá Vệ Nguyệt Hâm, chút bất an mà kêu meo meo.
Chúng nó cảm thấy khí tức Vệ Nguyệt Hâm lắm, khiến chúng nó dám gần.
Vệ Nguyệt Hâm vẫy tay với chúng nó: “Lại đây, đây cho ôm một cái.” Cô bây giờ cần hấp thụ sức sống và ấm của những sinh vật đáng yêu , để xác nhận vẫn còn sống.
lũ mèo do dự một hồi, vẫn dám gần.
Nụ của Vệ Nguyệt Hâm cứng đờ mặt, sờ sờ tóc , chứ, thật sự đáng sợ đến ? Hay là đổi màu tóc, mấy đứa nhỏ nhận nữa?
Cô cố gắng gượng dậy tinh thần tạo cho một ảo thuật, thế là tóc biến thành màu đen, nhưng những con mèo vẫn do dự tiến lên, cuối cùng thậm chí đầu bỏ chạy.
“Này…” Biểu cảm của Vệ Nguyệt Hâm sụp đổ, “Đến mức đó ? Một lũ tiểu vô lương tâm!”
Cô ngây một lúc, đến phòng tự học, chính xác, thực nên là tòa nhà tự học.
Ở đây một quảng trường, còn xây một hồ sen, hồ xây hòn non bộ, trong hồ còn nuôi cá, xung quanh là cây xanh rợp bóng.
Đây đều là do những thực hiện nhiệm vụ , bọn họ vẫn chú trọng nâng cao chất lượng cuộc sống.
Vệ Nguyệt Hâm xuống bên hồ, tiếng nước chảy từ hòn non bộ, cá bơi lội lá sen, một khung cảnh sống động và yên bình, nhưng cô mà chút gợn sóng nào.
Ánh nắng chiếu lên , cô bình tĩnh như một chiếc lá nước, như một pho tượng đất.
Cô dựa tảng đá, từ từ nhắm mắt .
Không lâu , Thủy Tinh Cầu.
Cô ngay lập tức cảm nhận , nhưng lười cử động, dù thể đều là của .
Đối phương bước chân vội vã đến, lẽ là thấy cô, bước chân chậm , từ từ đến gần.
Vệ Nguyệt Hâm chỉ từ tiếng bước chân , đây là Bành Lam.
Hôm nay cũng tan học sớm ?
Cô vẫn lười cử động, chờ Bành Lam chuyện.
cũng gì, chỉ thể thấy tiếng sột soạt khe khẽ.
Tay cô nắm lấy.
Cô cuối cùng cũng mở mắt, thấy chính là đàn ông đang xổm mặt , ngẩng mặt, vẻ mặt quan tâm và lo lắng, giọng nhẹ nhàng, như sợ ồn đến cô: “Sao ? Xảy chuyện gì ?”