Đây là hậu thuẫn cô để cho tiểu nhân quốc.
Rào cản giữa tiểu nhân quốc và khổng lồ quốc là một con sông, nhảy xuống sông mới thể đến quốc gia của đối phương, là một rào cản thần kỳ, Vệ Nguyệt Hâm liền dẫn các nhiệm vụ giả, đả thông tầng vách ngăn , đảm bảo hai bên thể qua thuận lợi.
Làm xong những việc , cô tìm những nhân vật lãnh đạo bên phía khổng lồ quốc, lôi , xuống ký kết với bọn họ một bản hiệp ước hữu nghị, đồng thời để Quy Tắc lập quy tắc thiết thực.
Nhân dân hai bên hại lẫn , bất kể là khổng lồ cậy hình thể và sức mạnh hại tí hon, là tí hon cậy đông linh hoạt hại khổng lồ, đều là .
Một khi như , bất kể là trực tiếp gián tiếp, xúi giục sai khiến, đều sẽ chịu sự trừng phạt của Quy Tắc.
…
Vùng sâu vùng xa của tiểu nhân quốc, của nhiều bộ lạc tụ tập với , nương tựa mà sống, ngày ngày bàn bạc thế thế .
“Cũng Nguyệt tộc trưởng và Mao, Hùng bọn họ thế nào .” Người bộ lạc Nguyệt lo lắng.
“Trước đó thư , bọn họ đ.á.n.h hạ vương đình Ba Nhĩ và mấy vương đình khác ?”
“Đó đều là tin tức của nhiều ngày .”
“Chúng nên vương đình Ba Nhĩ tìm bọn họ ? Chúng đoàn kết nhiều giúp đỡ như , lẽ nên giúp bọn họ.”
Cũng vô cùng mong đợi: “Sau khi đ.á.n.h hạ tất cả các vương đình, thật sự thể đàm phán với khổng lồ quốc ? cũng sang bên khổng lồ quốc việc, miễn là cho ăn no là .”
“Chỉ cần khổng lồ thể che chở chúng , cho chúng ăn uống, cũng nguyện ý qua đó, dù cũng hơn ở đây ăn bữa nay lo bữa mai.”
Lúc đang bàn tán xôn xao, từ xa xa, mấy tí hon hớt hải chạy về, chạy còn hét lớn: “Tin khẩn! Tin khẩn! Không xong !”
Mọi bật dậy, về phía đó, là bọn họ phái ngóng tin tức.
Gấp gáp như , là tin tức gì?
Người bên ùa đón.
Hai bên gặp giữa đường.
“Diệp, tin khẩn gì, xảy chuyện gì ?”
Người tên Diệp thở hồng hộc, thè cả lưỡi , cứ như con ch.ó sắp mệt c.h.ế.t, nhưng vẻ mặt cực kỳ phấn khích: “Tiểu nhân quốc chúng thống nhất ! Bây giờ khắp nơi đều đang cái gì mà… ồ, đúng, đăng ký, chính là ghi rõ tên tuổi, lai lịch của mỗi , đó mỗi đều phân nhà, nhà lắm lắm, đều là mới xây xong, còn phát đồ ăn, còn dạy cách ruộng, cách đồ nội thất, cách sửa nhà gì đó.”
Mọi kinh hãi.
Tiểu nhân quốc thống nhất ?
Còn phân nhà phát đồ ăn?
Sao ma ảo thế ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/video-cua-toi-co-the-gui-den-cac-the-gioi-tan-the/chuong-1175.html.]
“Quý tộc…”
“Còn quý tộc nữa, khi mỗi vương đình công phá, quý tộc đều bắt , g.i.ế.c , nhiều chuyện , đều xử quyết công khai , g.i.ế.c c.h.ế.t, cũng thể quý tộc nữa. Của cải, đất đai của quý tộc, đều phát cho .”
Nói đến tay múa chân nhảy, hả giận vô cùng: “Còn nữa còn nữa, vương đình Ba Nhĩ… ồ, bây giờ hình như gọi là thành Ba Nhĩ , bên đó đang tuyển công nhân, hình như là công nhân đưa sang khổng lồ quốc việc, đợt đầu cần nhiều, yêu cầu còn khá cao, ở nhiều nơi đều đang đổ về bên đó, chúng ?”
Mọi .
Chuyện thật sự là hợp tác với bên khổng lồ quốc ?
Mới mấy ngày chứ! Thật sự để Nguyệt bọn họ ?
Mọi kích động, nhưng mang theo vài phần tin nghi ngờ thấp thỏm, khi bàn bạc một hồi, liền cùng lên đường.
Tuy nhiên một đám bao xa, bỗng nhiên gian vặn vẹo một cái, tiếp đó một cái bóng xuất hiện bãi đất trống.
Trên mặt đất, những tí hon hét lên chạy trốn tứ tán, giống như một đàn động vật nhỏ kinh hãi.
Người khổng lồ Lão Trương buồn : “Các vị đừng sợ, đến truyền lệnh của quốc vương, đón các vị đến thành Ba Nhĩ.”
Anh chẳng gì cả, nhưng những tí hon tại , hai chân ngừng đảo, nhưng chính là chạy ngoài, đang giậm chân tại chỗ!
Bọn họ sợ hãi thủ đoạn , những gan nhỏ đều sợ ngất , nhưng cũng mấy gan lớn, liền đ.á.n.h bạo hỏi: “Quốc vương là ai?”
Lão Trương cúi đầu những chấm nhỏ mặt đất , : “Quốc vương tên là Nguyệt, từng là bộ lạc trưởng của bộ lạc Nguyệt.”
Trong đám lập tức trừng lớn mắt, dám tin thốt lên: “Là bộ lạc trưởng của chúng ! Thật sự là Nguyệt! Cô thành công !”
Trong lúc nhất thời, hơn trăm già yếu bệnh tật thuộc bộ lạc Nguyệt vui mừng khôn xiết bán tín bán nghi, những khác từng tiếp xúc với vị bộ lạc trưởng Nguyệt , từng cùng bàn bạc đại sự đều cảm thấy vinh dự lây.
Lão Trương : “Quốc vương , nơi là nơi phát tích của cô , nơi những bạn từng cùng cô kề vai chiến đấu, chí đồng đạo hợp, bảo đến đón các vị , tránh cho các vị bôn ba đường.”
Nói xong, cũng đợi những phản ứng gì, vung tay lên, tất cả tí hon mặt đất đều biến mất, hình cũng biến mất tại chỗ, một lát , xuất hiện ở thành Ba Nhĩ, đám cũng thả xuống đất.
Những chỉ cảm thấy mắt hoa lên, xung quanh liền đổi dáng vẻ.
Người khổng lồ còn nữa, nhưng đầu , oa, cung điện thật lớn thật khí phái! Xung quanh cung điện, những binh lính thật oai phong!
Có cung điện , cũng vội vã từ bên trong , trong tay cầm là giấy da dê thứ gì, mỗi đều vẻ vô cùng bận rộn.
Bọn họ luống cuống ở đây, .
Có tới, điểm tên mấy , những nơm nớp lo sợ bước khỏi hàng, đó bọn họ đưa trong cung điện.
Sau khi trong, bọn họ chỉ cảm thấy mắt đủ dùng, bên trong cũng hoa lệ, nhưng đối với những kiếm sống trong hoang nguyên rừng rậm như bọn họ mà , nơi quả thực chỗ nào cũng xa hoa, bất kể là cái cột cửa sổ , bất kể là trần nhà màu vàng t.h.ả.m trải sàn , đều khiến bọn họ kịp, cảm thấy đây chính là ngôi nhà nhất nhất .