Vệ Nguyệt Hâm mím khóe miệng, nắm tay Bành Lam, truyền Tinh lực trong cơ thể , tay thì lơ lửng phía mặt , cũng giải phóng Tinh lực màu xanh lục nhạt.
Giống như lúc đầu cô điều trị cho bà ngoại trong trạng thái thực vật .
cô bây giờ so với lúc đầu, khả năng kiểm soát Tinh lực mạnh hơn nhiều, dùng Tinh lực để điều trị, hiệu quả cũng cao hơn.
Ba Trình Tuyển , đều thở phào nhẹ nhõm, Vi T.ử tay, mạnh hơn bọn họ nhiều, tin rằng Bành chỉ huy sẽ nhanh hồi phục thôi.
Bọn họ đều co về một góc, hệ thống con bọn họ ràng buộc truyền đủ loại tin tức , bên nhắc nhở yêu cầu giao dịch mới, cần mau ch.óng chạy tới, bên nhắc nhở một hàng hóa trong cửa hàng sắp đủ , tiếp tục rải hàng.
Đều khá bận.
Vệ Nguyệt Hâm đầu cũng ngoảnh : “Các nếu việc thì , ở đây .”
Ba , quyết định để hai ngoài việc, giữ một là , thật sự hết thì chắc chắn , còn thể để Vi T.ử chăm sóc Bành Lam ?
Vệ Nguyệt Hâm cũng thêm gì nữa, khi điều trị cho Bành Lam hơn mười phút, thu tay về, cứ như ghế bên giường đợi tỉnh .
Lại qua hai tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng tỉnh .
Bành Lam mở mắt , mắt nhất thời đều là hoa đốm, đầu đau như b.úa bổ, giống như một phần tổ chức não thứ gì đó sống sờ sờ khoét .
Lần xuất hiện trạng thái hư nhược , vẫn là lúc chống Hệ thống Tán Gái.
Bên tai truyền đến một tiếng nhẹ nhàng: “Tỉnh .”
Bành Lam đầu , bên giường , bóng dáng mờ, rõ mặt, nhưng đó là Vệ Nguyệt Hâm.
Anh gọi một tiếng “Vi Tử”, dậy: “Cô vẫn ?”
Vệ Nguyệt Hâm thấy ánh mắt tiêu cự, là bây giờ thể rõ lắm, cô đó động đậy: “Trời còn sáng mà, cũng sẽ bây giờ, chẳng , sẽ mang Mao Mao ? đều vội, vội cái gì?”
Bành Lam : “Chuyện sớm muộn, hà tất tiếp tục kéo dài? Mọi thứ ở đây đều quỹ đạo, hệ thống con duy trì là , Mao Mao ở đây cũng chỉ lãng phí thời gian, nhưng theo cô, thể cùng học tập, đối với nó cũng .”
Quan trọng nhất là, Vệ Nguyệt Hâm thể hiện đủ thành ý và năng lực hành động, bên phía đương nhiên thể tuột xích, lý do gì tiếp tục chiếm giữ Mao Mao.
Cô vội lấy, là cô đàng hoàng, nhưng thể đưa.
Cô : “Anh vì nó, cũng là khổ tâm . Bây giờ cảm thấy thế nào? Mắt rõ ?”
Bành Lam lắc đầu: “Chắc lát nữa là khỏi.”
Vệ Nguyệt Hâm lạc quan như : “Mao Mao , giải trừ ràng buộc giống như là c.h.é.m mạnh một nhát trong não, lôi hệ thống từ bên trong một cách sống sượng, nhất định sẽ để sẹo, vết sẹo thể ảnh hưởng, cũng thể sẽ gây tổn thương vĩnh viễn, nó cũng xác định bây giờ là tình trạng gì.”
Bành Lam hỏi: “Nó bây giờ thế nào?”
“Đang ngủ đông, nhưng nó chỉ cần ngủ đông vài ngày.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/video-cua-toi-co-the-gui-den-cac-the-gioi-tan-the/chuong-1051.html.]
Vệ Nguyệt Hâm dừng giây lát, : “Nó là hệ thống, hệ thống bảo trì một lượt, chỗ nào tổn hại thì vá là , ngược là , thương thế thể nhẹ thể nặng, nhất định tĩnh dưỡng cho . tạm thời sẽ , tự kiểm tra kỹ một chút, xem di chứng gì , hoặc là chỗ nào xuất hiện vấn đề khá lớn, ví dụ như thị lực, cảm tri các loại, kịp thời cho , sẽ cố gắng hết sức giúp hồi phục.”
Bành Lam về hướng của cô: “Đa tạ, nhưng lúc xác định giải trừ ràng buộc với Mao Mao, chuẩn tâm lý đối mặt với hậu quả , tình huống hiện tại lý tưởng , cô cần lo lắng, cũng cần vì chuyện mà đảo lộn kế hoạch hành trình của cô.”
Vệ Nguyệt Hâm hít sâu một , phát hiện , còn khá cách chọc tức giận đấy.
Cô dậy: “Dù cứ nghỉ ngơi cho , đều thương , thì đừng lo cái lo cái nữa. Anh nếu thật sự để di chứng ảnh hưởng cả đời, Mao Mao theo cũng sẽ an tâm, cho nên……”
Cô hết câu, nhưng ánh mắt rõ tất cả, dù chính là nhất định dưỡng thương cho cho .
Cô bước khỏi phòng, nghĩ một chút, giơ tay giải phóng một luồng sương mù màu vàng, luồng sương mù nhanh ngưng kết thành một cục bông đường màu vàng, là Tiểu Hoàng Áp.
Tiểu Hoàng Áp: “Chủ nhân.”
Vệ Nguyệt Hâm: “Biến thành hình .”
Thế là, Tiểu Hoàng Áp biến thành một hình do bông đường màu vàng tạo thành, mắt mũi miệng đều đủ.
Vệ Nguyệt Hâm : “Ngươi cứ ở đây, Bành Lam tình huống gì thì tìm .”
Tiểu Hoàng Áp: “Được .”
Vệ Nguyệt Hâm lúc mới rời .
Sau khi cô , Trình Tuyển cẩn thận thò đầu , Tiểu Hoàng Áp giống như con rối, vàng khè một con, đối phương nhe miệng với , coi như chào hỏi.
Trình Tuyển gãi đầu, : “Bành chỉ huy, Vi T.ử còn để một vệ sĩ, dù cứ dưỡng thương cho , đừng hòng nữa.”
“……” Bành Lam xuống , cũng , cứ như trông chừng thì sẽ chạy loạn khắp thế giới, quý trọng sức khỏe bản ?
Ấn tượng tạo cho là như ?
……
Mấy ngày tiếp theo, Vệ Nguyệt Hâm cứ ở nơi cách Bành Lam xa, mỗi ngày thăm một , truyền chút Tinh lực điều trị cho .
Chỉ riêng Tinh lực thôi, thắng thế bất kỳ loại t.h.u.ố.c men, tẩm bổ, nghỉ ngơi, mát xa gì đó, dù cũng giống như thánh vật chữa thương vạn năng .
Ngày thứ hai, thị lực của Bành Lam cơ bản hồi phục.
Ngày thứ ba, cơn đau đầu của giảm nhiều.
Ngày thứ tư, sắc mặt chuyển biến , thể tự do xuống giường hoạt động .
Ngày thứ năm, khôi phục thành trạng thái cả .