“...”
Mọi bàn tán xôn xao, ánh mắt và tiêu điểm đều những con tàu của dị thế giới thu hút, tràn đầy sự tò mò và đủ loại nghi vấn.
Bởi vì điều chỉ đại diện cho mấy chục chiếc tàu khổng lồ, còn đại diện cho việc, bọn họ thật sự nảy sinh liên hệ với một thế giới khác, bên bọn họ xuất nước, bên xuất tàu, một cuộc giao dịch rầm rộ như cứ thế diễn ngay mí mắt bọn họ, thậm chí những chiếc phi thuyền khổng lồ trời đều vẫn rời .
Tóm chính là cảm giác thế giới quan chấn động vỡ vụn, thậm chí ngay cả việc nước dâng sắp ập đến tối nay cũng còn đáng sợ như nữa.
Chuyện quan tâm hơn biến thành, một thế giới khác rốt cuộc là như thế nào? Sau bọn họ còn thể tiến hành giao dịch với thế giới đó ? Thế giới đó thể mang cho bọn họ nhiều lợi ích và sự giúp đỡ ?
Nhân dân Hải Chi Quốc bàn tán sôi nổi, còn của các quốc gia khác, trong sự kích động thì xen lẫn nhiều sự ngưỡng mộ ghen tị.
Bởi vì quốc gia của bọn họ nhiều nhất nhận hai ba chiếc tàu khổng lồ, thậm chí phần lớn thế giới một chiếc cũng chia, Hải Chi Quốc nhận nhiều như .
Tức giận, công bằng, quả nhiên vẫn là tiêu diệt Hải Chi Quốc, chiếm lấy vùng đất độ cao so với mực nước biển cao của bọn họ của riêng, chia chác nhiều tàu khổng lồ như thì hợp lý hơn nhỉ?
Thế là, ít quốc gia liền âm thầm gây chuyện.
Đáng tiếc, Hải Chi Quốc bận rộn hai ngày nay, căn cứ quân sự ở vùng độ cao so với mực nước biển cao phía tây bố trí xong, đưa thế giới phạm vi phòng , đả kích, quốc gia nào động tĩnh gì, đều thể thấy rõ mồn một, căn bản sẽ cho bất kỳ ai cơ hội.
Hơn nữa, hải quân thật sự là bộ xuất kích, canh phòng nghiêm ngặt tuyến phòng thủ biển, ngăn chặn nhân lúc nước dâng qua từ biển.
Mà ở lưng, quân đội thì đang nhanh ch.óng nghiên cứu, quen với một trăm chiếc quân hạm cấp một mới đến.
Trên hạm kèm theo cuốn sổ tay thao tác dày cộp, còn chu đáo dịch sang ngôn ngữ của thế giới , mặc dù ít chỗ giống lắm với quân hạm cấp một bản địa bên , nhưng nhiều nguyên lý đều đại đồng tiểu dị, nhân viên chuyên môn nhanh thể bắt nhịp.
Cùng với việc mặt trời từng chút ngả về tây, phi thuyền bầu trời từng chiếc từng chiếc biến mất, rõ ràng là hút no nước , chỉ để mặt đất từng cái hố của hồ nước, hồ chứa.
Sự rời của phi thuyền giống như lúc chúng đến , lặng lẽ một tiếng động, nhưng khiến chấn động.
—— Một gã khổng lồ lớn như , cứ thế bỗng dưng biến mất, cứ cảm giác trời mở một lối thông đến dị thế giới .
Sau khi phi thuyền bộ biến mất, máy bay của con bên mới dám bay tuần tra qua trung nơi những phi thuyền đó từng ở, tất nhiên là phát hiện bất cứ thứ gì.
Màn đêm từng chút buông xuống, đó bóng đêm dần dần đậm hơn, một trăm chiếc quân hạm cấp một cũng lượt tiến trạng thái phục vụ, cử đến khắp nơi biển.
Không hề khoa trương mà , tuyến phòng thủ biển của Hải Chi Quốc, lập tức nhận sự tăng cường diện vô địch siêu cấp.
Lô máy bay cuối cùng cất cánh từ sân bay, hướng về phía tây mà , còn trong các tòa nhà thành phố ở khu vực độ cao so với mực nước biển thấp phía đông, đều trống , là máy bay , thì là lên tàu , tàu bè đậu chật kín bến cảng đường sông, trong thành phố chỉ còn một bộ phận nhỏ túc trực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/video-cua-toi-co-the-gui-den-cac-the-gioi-tan-the/chuong-1039.html.]
Thế là, thành phố yên tĩnh càng trở nên thưa thớt ánh đèn.
Mọi đều đang âm thầm chờ đợi.
Vệ Nguyệt Hâm tòa nhà cao tầng, cũng đang chờ đợi.
cô cũng là chờ đợi vô ích, mặt cô là màn hình hậu đài trò chơi, cô đang đưa hàng lên kệ cửa hàng mua sắm, chính là nước trong những chiếc phi thuyền đó.
Đối với thế giới Trò Chơi Làm Ruộng mà , ngày mai cửa hàng sẽ mở cửa kinh doanh, mặt hàng nước quan trọng nhất tất nhiên chuẩn cho .
Mao Mao ở bên cạnh cô, đang giao tiếp với lãnh đạo Hoa Quốc, một lát , nó : “Lãnh đạo Hoa Quốc , tài nguyên nước nhận , hy vọng một phần trực tiếp giao tay bọn họ, phần còn thì đặt trong cửa hàng, để nhân dân cả nước tự mua. Như chính phủ bọn họ cũng giảm bớt khâu phân phát nước, thể tiết kiệm ít việc.”
Vệ Nguyệt Hâm gật đầu.
Mao Mao: “Bọn họ còn , bây giờ trong tài khoản của đều bao nhiêu tiền vàng, suy cho cùng điền viên hiện thực mới bắt đầu trồng, vẫn thu hoạch, hỏi lô nước thể bán chịu cho với giá khá thấp , để thể cái ăn dùng và tưới tiêu, như cũng thể niềm tin, áp lực sinh tồn thể nhỏ nhiều.”
Vệ Nguyệt Hâm : “Được chứ, suy cho cùng lô nước là bọn họ dùng tàu bè đổi lấy, bọn họ trực tiếp lấy bộ hàng cũng , thế , ngươi giao quyền xử lý lô nước cho những lãnh đạo đó, bán chịu cũng , coi như phúc lợi phát cũng , ngươi để bọn họ tự quyết định, can thiệp.”
Mao Mao: “Giao quyền hạn cho bọn họ?”
“Ừm, chỉ quyền hạn của lô nước thôi. Sau hai thế giới tiếp tục giao dịch, thì cứ theo quy tắc của trò chơi ruộng mà , nên thế nào thì thế đó.”
“Được .”
Vệ Nguyệt Hâm cửa hàng mua sắm, nước cần cô bận tâm nữa, chỉ riêng lô nước hiện tại , đủ dùng lâu .
Vậy thì còn phần thức ăn.
Cô hỏi Thần Thược: “Bên phía Bành Lam chuẩn xong ?”
Thần Thược: “Vẫn , vẫn đang chuẩn vật tư.”
Một ngày , bên phía Bành Lam tin tức, của thế giới bọn họ sẵn sàng giao hệ thống chính của Ái Ý Thu Tập Hệ Thống, cũng chính là Mao Mao cho Vệ Nguyệt Hâm.
Sau đó Vệ Nguyệt Hâm đem chuyện thế giới ruộng bây giờ cần thức ăn cho đối phương, kết thúc mưa axit, thì hãy cung cấp thức ăn cho thế giới ruộng .