Văn phòng Thám tử Tư [Hình sự] - Chương 91: Ngôi làng bị nguyền rủa (24) – Thượng Hoành Đạt...

Cập nhật lúc: 2025-12-28 06:28:01
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Từ hai ba mươi năm thực hiện chính sách một con, lúc đó ai cũng chỉ sinh một đứa. Quan niệm truyền thống là con trai nối dõi, nên ai cũng sinh con trai. Hễ m.a.n.g t.h.a.i con gái hoặc sinh con gái là họ tìm cách bỏ . Đó là chuyện bình thường. Suy cho cùng con gái là con , vẫn cần con trai để truyền thừa."

"Thời đại bây giờ khác , nhiều ngoài miệng cứ con gái , nhưng cháu hành vi thực tế của họ ? Chẳng khác gì dân làng . Tình trạng mất cân bằng giới tính khi sinh kéo dài và nghiêm trọng dẫn đến mất cân bằng giới tính trong hôn phối. Ngay từ đầu tỷ lệ sinh bé trai nhiều hơn bé gái nhiều ."

"Trong làng chú cũng thường xuyên khuyến khích họ sinh con gái, chú gương đây , bao nhiêu năm chú cũng chỉ một đứa con gái độc nhất, bao giờ nghĩ đến việc sinh thêm con trai nối dõi, trai gái như ! Chú quyền bình đẳng khi sinh của bé gái bảo đảm. đây là quan niệm truyền thống để từ đời sang đời khác, một chú đổi ? Họ m.a.n.g t.h.a.i con gái phá thai, chú ngăn cản họ? Đó là quyền tự do của họ mà."

"Và xã hội bây giờ phát triển đến mức chú hiểu nổi, phụ nữ thậm chí còn chẳng kết hôn nữa, một đống lớn đàn ông ế và phụ nữ ế chịu lấy chồng, việc càng trầm trọng thêm vấn đề tỷ lệ sinh cực thấp, càng ít trẻ con sinh ."

" những cái đó là mấu chốt, điều chú là làng cực kỳ nhiều đàn ông độc , đây là vấn đề nghiêm trọng. Đàn ông nhiều thì vấn đề nảy sinh nhiều. Hơn nữa những thôi thúc của họ lâu ngày giải tỏa, tất cả đều đè nén trong lòng."

"Chẳng câu cổ nhân 'Thực sắc tính dã' (Ăn uống và d.ụ.c vọng là bản tính con ) ? Đó là thuộc tính tự nhiên của con . Thức ăn và nhu cầu t.ì.n.h d.ụ.c là những thứ con cần đáp ứng. Mỗi đàn ông đều mang trong một sức mạnh thô ráp, nếu thỏa mãn, nó sẽ biến thành năng lượng tiêu cực. Nếu cứ duy trì trạng thái lâu dài, họ thể sẽ trở thành những kẻ gây nguy hiểm cho sự định xã hội."

"Cháu thấy bây giờ bao nhiêu vụ trả thù xã hội, đ.á.n.h đường, cháu cứ tra kỹ sẽ thấy những kẻ đó cơ bản đều là đàn ông độc . Chính vì họ vợ, gia đình, bản ràng buộc, nhu cầu cơ thể thỏa mãn mới những chuyện như . Chẳng lẽ chú thực sự mua những phụ nữ về ? Họ sướng mà chú cũng chẳng vui vẻ gì, nếu thực sự còn cách khác, ai thèm cái việc !"

Người chú vốn uy tín nhất trong làng dốc hết tâm can với như , Thượng Hoành Đạt bắt đầu cảm thấy quá ngây thơ, quá thiếu trách nhiệm . Nếu đàn ông trong làng mãi lấy vợ, thực sự sẽ nảy sinh nhiều vấn đề xã hội. Biết họ còn g.i.ế.c phóng hỏa thật.

mà... Thượng Hoành Đạt ánh mắt đượm buồn: "Mua bán phụ nữ, chẳng cả đời họ sẽ hủy hoại ?"

Thượng Văn Hiên khẩn khoản : "Hoành Đạt, chú cho cháu , những phụ nữ do chúng bắt cóc, mà là mua từ tay bọn buôn . Trong tay bọn buôn họ chịu bao nhiêu cực khổ, chẳng còn sự trong sạch gì nữa . Họ như về nhà, xã hội chấp nhận họ ? Người chồng tương lai chấp nhận họ ?"

Thượng Hoành Đạt lắc đầu.

Thượng Văn Hiên tiếp tục: "Cho nên ở đây với chúng ngược còn cho họ. Họ tìm một nhà chồng để ý chuyện họ trong sạch , chịu sự khinh rẻ của đời, chỉ cần sinh con đẻ cái cho chồng, sẽ đối xử với họ như con đẻ thôi."

Thượng Hoành Đạt hỏi: "Thật ạ?"

Thượng Văn Hiên: "Chúng những việc cho tất cả . Người trong làng vợ, chung sống hòa thuận. Cháu cũng thấy những lão độc ở làng họ Lý đấy, t.h.ả.m hại ? Cả đời đến lúc c.h.ế.t cũng chẳng lấy một phụ nữ. Phụ nữ bên ngoài đều coi thường dân nông dân , hạng chúng mua về chính là những loại phụ nữ tâm cao hơn trời nhưng xác rẻ mạt, chứ phụ nữ ai để bắt cóc bao giờ."

Lời của Thượng Văn Hiên khiến Thượng Hoành Đạt nhớ đến một cô gái ở khoa nghệ thuật mà theo đuổi hồi năm hai. Cô , nhưng cũng rẻ mạt, coi thường nhưng coi như "lốp dự phòng" để lợi dụng.

Nếu là loại phụ nữ đó bắt cóc... Thì đúng là cô đáng đời!

Thượng Văn Hiên bồi thêm: "Hoành Đạt, xã hội vốn dĩ công bằng, ăn thịt thì là ăn thịt . Hơn nữa mua bán phụ nữ là chuyện từ ngàn đời nay . Phụ nữ chính là 'tài sản nổi' của gia đình. Bố bây giờ gả con gái lấy tiền lễ đen thì khác gì một vụ mua bán ? Đều là bán cả, ai bán thì gì khác biệt lớn ?"

Thấy cảm xúc của Thượng Hoành Đạt phần d.a.o động, Thượng Văn Hiên gia tăng áp lực: "Vốn dĩ chú định tự gánh vác hết, cháu còn trẻ nên cứ thoải mái theo đuổi sự nghiệp . chú già , trong đám hậu bối cháu là chú kỳ vọng nhất, đừng chú thất vọng."

Thượng Hoành Đạt lưỡng lự: "Vậy... bây giờ cháu gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/van-phong-tham-tu-tu-hinh-su/chuong-91-ngoi-lang-bi-nguyen-rua-24-thuong-hoanh-dat.html.]

Thượng Văn Hiên thở dài: "Để bảo vệ làng , chỉ thể để cô biến mất thôi. Hang đá ở phía bên núi Sơn Thần đang khai thác, nếu cô vô tình lạc cửa hang sập, hoặc là trực tiếp ở trong hầm..."

Thượng Hoành Đạt hoảng hốt: "Đây... đây chẳng là g.i.ế.c ?"

Thượng Văn Hiên: "Là cô tự điều tra, chúng chỉ cung cấp một chút manh mối. Còn chuyện sập hang, là một tai nạn."

Thượng Hoành Đạt: "Thực sự còn cách nào khác ? Nói chuyện với cô , bảo cô về, hoặc cho cô chút tiền."

Trong mắt Thượng Văn Hiên thoáng hiện vẻ mất kiên nhẫn. Những chuyện Thượng Hoành Đạt nghĩ tới, ông . Nếu là bình thường thì lẽ cần đến mức tuyệt tình thế , nhưng mà... Ông nhớ Vân Khai mà gặp ở khách sạn. Loại đó thể dùng cách để giải quyết.

Thượng Văn Hiên: "Trên đời nhiều chuyện như ý , ai cũng thể thương lượng để giải quyết vấn đề ."

Thượng Hoành Đạt: " mà..."

Thượng Văn Hiên gằn giọng: "Nếu cô thực sự tìm bằng chứng báo cảnh sát, cả làng chúng tiêu đời hết, bố cháu cũng tù, cháu thực sự thấy cảnh đó ?"

Thượng Hoành Đạt cúi đầu: "Cháu... cháu ."

Thượng Văn Hiên ánh mắt lạnh băng: "Hoành Đạt, còn điều gì cháu với chú ?"

Thượng Hoành Đạt im lặng một lúc : "Không... còn gì nữa ạ."

"Thật sự còn gì ?"

"..."

Thượng Văn Hiên ép sát: "Cháu chú ? Cháu bố cháu ! Vì một ngoài mà lương tâm cháu để ?"

Sắc mặt Thượng Hoành Đạt ngày càng trắng bệch, cuối cùng cũng mở miệng...

Đêm khuya, nhưng căn phòng đó vẫn sáng đèn lâu.

Trong căn biệt thự nông thôn ba tầng, tiếng chuông điện thoại êm ái vang lên. Thượng Hoành Đạt như thấy thứ gì đó đáng sợ, tay run b.ắ.n suýt chút nữa rơi điện thoại xuống đất.

Trấn tĩnh tâm lý một hồi, bắt máy: "Alo..."

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Đầu dây bên là giọng nữ thanh lãnh: " đến ."

Sống lưng Thượng Hoành Đạt lạnh toát nhưng vẫn mở lời: "Được, đồ ở hầm, dẫn cô xuống."

Loading...