Thượng Hoành Đạt kỳ quái chú trưởng thôn của . Từ nhỏ đến lớn, chú luôn là khâm phục nhất, nhưng hiện tại nghi ngờ chú già lú , là nãy uống rượu nên say ?
Sao chú thể những lời hoang đường như thế?
Căn hầm nhà là để chứa rau củ, gì chuyện nhốt phụ nữ ở đó?
Thượng Văn Hiên hỏi: "Cháu tin?"
Thượng Hoành Đạt quan tâm : "Chú , dạo chú áp lực quá ..."
Thượng Văn Hiên lạnh một tiếng, lấy điện thoại : "Đây là camera giám sát hầm nhà cháu, tự xem ."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Thượng Hoành Đạt lẩm bẩm: "Đừng đùa nữa chú, hầm nhà cháu lấy camera..."
Lời còn dứt, Thượng Hoành Đạt đờ tại chỗ. Trên màn hình điện thoại hiển thị đúng là căn hầm nhà , tường hầm còn những hình vẽ nguệch ngoạc mà vẽ từ hồi nhỏ.
Mà hiện tại, tại nơi vốn dĩ để chất đống bắp cải và khoai lang, bốn năm phụ nữ đang ngổn ngang. Tay chân họ trói c.h.ặ.t, miệng nhét đầy những mảnh giẻ bẩn thỉu.
Tay Thượng Hoành Đạt bắt đầu run rẩy kiểm soát: "Chú... chuyện là ? Những là ai? Tại trói? Tại ở trong hầm nhà cháu? Chúng báo cảnh sát !"
Thượng Văn Hiên gằn giọng: "Báo cảnh sát? Nếu cháu bố cháu tù bóc lịch thì cứ việc báo ."
Thượng Hoành Đạt thảng thốt: "Rốt cuộc chuyện là thế nào!"
Thượng Văn Hiên bình thản đáp: "Những phụ nữ là do chúng mua về."
"Mua về? Mua ? Mua để gì?"
Thượng Văn Hiên chằm chằm Thượng Hoành Đạt, gằn từng chữ: "Bán cho khác vợ."
Thượng Hoành Đạt lặng hồi lâu nên lời: "Vậy chẳng là bắt cóc buôn ! Đó là phạm tội mà chú! Chú ơi, mau dừng , thả !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/van-phong-tham-tu-tu-hinh-su/chuong-89-ngoi-lang-bi-nguyen-rua-24-thuong-hoanh-dat.html.]
Thượng Văn Hiên: "Thả ? Thế thì nửa đời cháu cứ tù mà thăm chúng ."
"Vốn dĩ chú định cho cháu sớm thế , đều tại con mụ thám t.ử tư mà cháu mời ở về đấy. Cô dám đặt cả camera giám sát trong Miếu Thụ Nữ, nếu chúng phát hiện thì chuyện lớn !"
Thượng Hoành Đạt đột nhiên phản ứng : "Miếu Thụ Nữ? Các chú giao dịch trong Miếu Thụ Nữ?"
Thượng Văn Hiên sửa : "Không 'các chú', mà là 'chúng '."
Thượng Hoành Đạt liên tục lắc đầu: "Không, cháu, cháu , đây là phạm tội, là sai trái."
Thượng Văn Hiên lạnh: "Cháu ? Bố cháu đấy! Cháu tưởng bao nhiêu năm qua tiền cho cháu ăn chơi nhảy múa là từ mà ?"
Thượng Hoành Đạt mặt cắt còn giọt m.á.u, vô lực bệt xuống đất.
Thượng Văn Hiên dịu giọng: "Hoành Đạt, chú nhất thời cháu chấp nhận , nhưng tình hình bây giờ khẩn cấp. Người phụ nữ cháu đưa về sắp nắm thóp chúng , một khi cô báo cảnh sát, cả cái làng sẽ hủy diệt."
Thượng Hoành Đạt lắp bắp: "Vậy... bây giờ chúng trả những đó về , dù cảnh sát đến cũng tìm thấy bằng chứng."
Thượng Văn Hiên từ cao, trong mắt đầy vẻ mỉa mai: "Cháu quá ngây thơ . Trả về thì ăn thế nào với bên mua? Muộn , con đường là tiếp đến cùng."
"Không chú chuyện , nhưng làng phát triển, cái ăn!"
Thượng Văn Hiên tiếp tục: "Cháu bây giờ là sinh viên , công việc , nhưng những khác trong làng thì ? Chú họ mãi giam cầm trong cái nghèo. Nghèo thì khổ lắm, con quá khổ ."
Thượng Hoành Đạt phản bác: " chẳng bây giờ cuộc sống của chúng lên ? Tại còn những chuyện như ? Bây giờ ai cũng ở nhà lầu, lo mất điện mất nước, trẻ con đều đến trường."
Thượng Văn Hiên mắng: " là học đến mụ ! Cháu tưởng tiền cho cháu học là từ ? Không chúng thì cháu thể thoải mái chơi game ở trường mỗi ngày ? Chúng bây giờ đúng là đều ở nhà mới, nhưng cái đó cái giá của nó ? Có đấy! Cái giá cao! Đừng mơ tưởng chuyện trời rơi xuống bánh bao. Cái thế giới mà cháu thấy đều là do bố cháu dùng vai gánh vác mà đấy."
Thượng Hoành Đạt hỏi tiếp: "Chẳng đây là xóa đói giảm nghèo ? Chính phủ đang giúp chúng mà."
Thượng Văn Hiên: "Là xóa đói giảm nghèo, nhưng chính phủ giúp cháu một lúc, chứ giúp cả đời ? Sáp nhập làng xã, nhà cửa ngay ngắn, ngoài tưởng chúng sống , thực vấn đề nhiều. Mọi ở nhà lầu, nhưng nhà lầu là con d.a.o hai lưỡi."
"Ngày xưa nhà tự xây, giặt giũ trồng trọt nuôi gà nuôi vịt, phần lớn tự cung tự cấp, cả năm chẳng tiêu mấy đồng tiền. Bây giờ chuyển nhà mới, phát sinh bao nhiêu khoản chi phí phụ: phí quản lý, tiền điện nước, tiền bảo trì... nó gấp bao nhiêu chi phí sinh hoạt đây. Còn chuyện ăn uống nữa, ngày xưa dựa đất mà sống, giờ đất ít , trong nhà cũng chẳng trồng trọt gì, khoản chi tích tiểu thành đại hề nhỏ ."