Văn phòng Thám tử Tư [Hình sự] - Chương 88: Ngôi làng bị nguyền rủa (23) – Về Thụ Nữ...

Cập nhật lúc: 2025-12-28 06:23:46
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phượt thủ: "Trên đời nam thần nhiều vô kể, Phật Tổ, La Hán, Bồ Tát một đống, ai thèm đến cái xóm nhỏ mà bái. Muốn thì cái gì đó đặc sắc. Hơn nữa vị thần mang đặc tính địa phương, bảo hộ phụ nữ, nhất là linh nghiệm về nhân duyên và cầu con."

"Trên thế giới tiền của phụ nữ là dễ kiếm nhất, họ cũng mê tín nhất. Đàn ông nhiều việc , thời gian ngày ngày cầu thần bái Phật , nên đ.á.n.h sở thích của họ, kinh tế mới phát triển ."

Phượt thủ tiếp: "Cậu trưởng thôn Thượng lúc đó nhát gan lắm, hỏi : Làm , nhỡ mạo phạm thần linh thì ? hỏi ngược : Cậu tin thần ? Cậu bảo tin, nếu thần thì phù hộ cho dân làng họ giàu lên. Thế là vấn đề giải quyết đúng ? Đã tin thần thì sợ cái gì? Nghe lời khuyên là cơm ăn, cô xem giờ sống kìa."

Vân Khai nhạt một tiếng: "Vâng, sống ''."

Người phượt thủ hiểu ẩn ý, kết thúc cuộc gọi.

Vân Khai ngẩng đầu về phía Miếu Thụ Nữ ở lưng chừng núi, nơi khách du lịch đang nườm nượp kéo đến vì danh tiếng. Phát triển thật đấy, bức tượng thần đúng là mọc "miệng " để ăn tiền. Thần thánh gì chứ, vị thần mà phượt thủ từ hai mươi năm ước chừng cũng là giả. "Tiếng động lạ cầu cho yên tâm"? Đó là tiếng than của những phụ nữ bắt cóc, là cái c.h.ế.t của họ khiến dân làng ác mộng quấn đấy thôi.

Hôm nay là Đêm Thụ Nữ, năm giờ chiều sẽ bắt đầu phong tỏa núi. Muốn Miếu Thụ Nữ để điều tra xem rốt cuộc bên trong gì là một việc cực kỳ mạo hiểm. Dân vùng hẻo lánh thường bạo tợn, nơi tuy cảnh nhưng giao thông bất tiện, xa rời sự phồn hoa của đô thị, nếu xảy chuyện gì, cảnh sát bên ngoài cũng chẳng dễ dàng. Thế nên họ càng cẩn thận hơn.

Không phía Triệu Nam Hồi tìm ? Khi Mạc Viễn đang thâm nhập bộ máy quyền lực của thôn Thượng Gia, Triệu Nam Hồi phát hiện đêm khuya chở mấy chiếc thùng hầm nhà thư ký thôn. Anh bí mật lẻn xuống xem, bên trong là mấy phụ nữ đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê. Để tránh rút dây động rừng, trực tiếp cứu ngay mà tiếp tục theo dõi kẻ giao thùng, vì phụ nữ bắt chắc chắn chỉ bấy nhiêu đó. Đó là tin nhắn cuối cùng gửi về, giờ đang ở .

Vân Khai nén nỗi bất an trong lòng. Triệu Nam Hồi từ nhỏ lớn lên ở vùng núi, về địa hình thôn Thượng Gia, thông thuộc hơn họ nhiều. Chỉ cần đêm nay xảy sai sót, ngày mai họ thể thuận lợi về văn phòng.

Vân Khai hít một thật sâu, chuẩn về phía nhà Thượng Hoành Đạt. Thật trùng hợp, điện thoại của cô reo vang, gọi chính là Thượng Hoành Đạt. Vân Khai nhấc máy, đầu dây bên Thượng Hoành Đạt nhanh: "Vân Khai, cô qua nhà một chuyến , còn một manh mối cho cô xem."

Vân Khai: "Manh mối gì?"

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Giọng Thượng Hoành Đạt dồn dập: "À, cô đến là ngay thôi."

Vân Khai: "Về những chuyện quái lạ trong làng mà , về việc kẻ thủ ác , câu trả lời , ngày mai thể phản hồi cho ."

Thượng Hoành Đạt: "Không , tình hình khá phức tạp, tìm thấy một bức di thư của chú để khi c.h.ế.t, nhờ cô xem thử."

Vân Khai nhíu mày: "Di thư? Chẳng ông c.h.ế.t do t.a.i n.ạ.n ? Tại di thư?"

Thượng Hoành Đạt: " thế, cũng thấy lạ nên mới nhờ cô qua xem."

Vân Khai suy nghĩ một chút đáp: "Được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/van-phong-tham-tu-tu-hinh-su/chuong-88-ngoi-lang-bi-nguyen-rua-23-ve-thu-nu.html.]

Cúp điện thoại, Thượng Hoành Đạt về phía đàn ông đang phía , run rẩy hỏi: "Chú... thế ạ?"

Thượng Văn Hiên cầm lấy điện thoại từ tay Thượng Hoành Đạt, thở dài một tiếng : "Hoành Đạt, cháu đừng trách chú nhẫn tâm. Cô thực sự quá nhiều , chúng thể để cô rời khỏi đây."

"Một khi cô rêu rao chuyện ngoài, cả làng chúng sẽ ai sống nổi ."

Thượng Văn Hiên: "Hoành Đạt, cháu là một đứa trẻ ngoan, cháu gì đúng ?"

Thượng Hoành Đạt tái mét mặt mày, gật đầu.

Sự việc trở một ngày . Thượng Văn Hiên dội một xô nước đá đ.á.n.h thức Thượng Hoành Đạt đang say xỉn. Thượng Hoành Đạt giật lăn từ sofa xuống đất, cũng tỉnh hẳn. Vừa mở mắt , một cái tát trời giáng giáng thẳng mặt .

Thượng Hoành Đạt ôm mặt bệt đất, hiểu chuyện gì: "Chú? Chú đ.á.n.h cháu gì? Rượu chẳng chú bảo cháu uống ?"

Thượng Văn Hiên lạnh: "Đánh cháu? Giờ chú hận thể tát c.h.ế.t cháu luôn đây!"

Thượng Hoành Đạt mù tịt, hiểu chú đột ngột nổi giận như , chẳng lúc nãy bàn rượu vẫn còn vui vẻ ? Chú còn khen tiền đồ mặt , là học giỏi nhất trong đám hậu bối nhà họ Thượng, chuyện trong làng thể thiếu phần tham gia. Đã xảy chuyện gì? Lẽ nào lúc say điều gì đó? t.ửu lượng tuy kém chứ rượu đức (nết khi say) mà, đây uống với bạn cùng phòng, uống xong là lăn ngủ luôn.

Thượng Hoành Đạt: "Chú, cháu sai điều gì ạ?"

Thượng Văn Hiên: "Cháu sai điều gì? Cháu nên hỏi xem đúng cái gì! Chú hỏi cháu, phụ nữ tên Vân Khai đó là thám t.ử tư do cháu mời về?"

Thượng Hoành Đạt gật đầu: "Vâng, cháu thấy chuyện trong làng nhiều điểm kỳ quái, c.h.ế.t bao nhiêu rõ nguyên nhân, đây lúc chú ba c.h.ế.t cháu thấy lạ ..."

Thượng Văn Hiên cắt ngang: "Chẳng gì kỳ quái cả, mỗi một mệnh!"

Thượng Hoành Đạt: "Không ạ, chú ba bình thường lái xe cẩn thận thế, thím ba bơi, thể c.h.ế.t đuối ? Hơn nữa hôm cúng tuần đầu của chú, cháu còn thấy tiếng phụ nữ nữa."

Thượng Văn Hiên trừng trừng Thượng Hoành Đạt, đến mức thấy lạnh toát cả .

Thượng Hoành Đạt: "Chú... cháu sai chỗ nào ạ? Sao chú cháu như thế?"

Thượng Văn Hiên: "Tiếng phụ nữ mà cháu thấy, là của những nhốt trong hầm nhà cháu đấy."

Thượng Hoành Đạt kịp phản ứng: "Cái gì mà nhốt trong hầm? Hầm nhà chúng ai?"

Loading...