"Còn vụ , cô Ngô, sinh viên trường Nghệ thuật Lục Tường, thực tập tại Viễn Thắng với vị trí thư ký phó tổng giám đốc. chỉ một tháng việc, cô bất ngờ báo cảnh sát rằng phó tổng cưỡng bức. Cảnh sát trích xuất camera và thẩm vấn nhân viên, tất cả đều khẳng định chuyện đó. Thậm chí họ còn cô Ngô ngày thường hành xử lẳng lơ, quan hệ bất chính với nhiều đồng nghiệp nam cùng lúc."
"Vị phó tổng cũng cung cấp bằng chứng cho thấy cô Ngô từng vòi vĩnh túi xách, trang sức nhưng đáp ứng , nên lẽ vì thế cô sinh hận mà báo án giả. Cảnh sát điều tra tìm thấy bằng chứng cụ thể về việc cưỡng h.i.ế.p, và một tuần cô Ngô rút đơn kiện, chuyện cứ thế trôi qua. Sau đó cô vẫn việc tại công ty, nhưng một ngày nọ đột nhiên mất kiểm soát, dùng kéo đ.â.m phó tổng một nhát, tù vì tội cố ý gây thương tích."
Vân Khai nhíu mày: "Bị xử mấy năm?" Kỳ Minh đáp: "Mười lăm năm. Vết thương của gã phó tổng hề nghiêm trọng, theo lẽ thường thể xử nặng như . Trong chắc chắn khuất tất."
Vân Khai lật xấp tài liệu bàn, Kỳ Minh: "Đây là bộ ?" "Trong phạm vi thể tìm , thì đây là bộ." "Hơn 70% là các vụ tranh chấp liên quan đến phụ nữ."
Kỳ Minh suy nghĩ : "Tỷ lệ luân chuyển nhân viên nam ở đây cao, nhưng nhân viên nữ thì đổi nhanh. qua vài lời đồn, em hứng thú ?" Vân Khai gắt: "Đừng tỏ vẻ bí hiểm, ." Kỳ Minh: "Phúc lợi cho nhân viên nam của tập đoàn nổi tiếng khắp ngành đấy."
"Phúc lợi nhân viên nam?" Vì qua mấy vụ nạn nhân đều là nữ, Vân Khai vô thức ấn tượng với cụm từ . "Đó là cái gì?"
Kỳ Minh , nụ mang hàm ý khó tả: "Đầu tiên là tuyển dụng. Nhân viên nam chú trọng năng lực và học vấn, còn nhân viên nữ thì hai tiêu chuẩn thể hạ thấp một chút, nhưng yêu cầu khác." Vân Khai: "Nói hết , đừng nhử mồi nữa." Kỳ Minh: "Thật là thiếu kiên nhẫn."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Nhân viên nữ chỉ cần bằng cao đẳng trở lên là , nhưng yêu cầu cao 1m60, nặng quá 47kg, ngũ quan đoan trang." Vân Khai hớp một ngụm cà phê, lông mày nhíu c.h.ặ.t. Không công ty hàng dịch vụ mà kiểm soát hình thể khắt khe như , quá bất thường.
Kỳ Minh tiếp: "Đồng thời họ yêu cầu về trang phục. Trong giờ việc, nhân viên nữ bắt buộc mặc tất chân đen, chân váy b.út chì ôm sát và giày cao gót từ 5cm trở lên. Theo lời của ông chủ tập đoàn, điều thể hiện 'tính chuyên nghiệp' của công ty."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/van-phong-tham-tu-tu-hinh-su/chuong-224-cam-bay-5-he-sinh-thai-cua-loai-cay-bop-co.html.]
Chuyên nghiệp? Có công ty chuyên nghiệp nào dựa tất đen và giày cao gót để thể hiện? Vân Khai hỏi: "Phúc lợi cho nam giới mà là cái ? Mỗi ngày đều ngắm đồng nghiệp nữ xinh ?"
Kỳ Minh khẩy: "Tất nhiên là , đó chỉ là yêu cầu tuyển dụng cơ bản thôi, gọi là phúc lợi . Hoạt động của Viễn Thắng nhiều, hầu như tuần nào cũng team building. Mỗi khi mới đều chương trình 'văn hóa phá băng' quy mô lớn. Thứ văn hóa cực kỳ lòng các nhân viên nam trung niên."
"Tại ?" "Có lẽ vì chơi 'bạo'." "Ví dụ?"
Kỳ Minh kể: " từng đến công ty hai , tình cờ bắt gặp cảnh họ đang chơi trò phá băng. Có một trò gọi là 'Người mù sờ voi' — thực chất là tìm đồ vật. Nhân viên nam A đất, nhân viên nam B giấu một đồng xu bất kỳ vị trí nào A, yêu cầu nhân viên nữ C nhắm mắt tìm cho . Và , gã B giấu đồng xu trong quần lót của gã A."
Vân Khai lạnh mặt: "Cô tìm thật ?" "Tìm chứ, và tìm thấy. Hiện trường lúc đó tiếng , như một biển trời hạnh phúc . Những trò tiểu xảo kiểu nhiều lắm, giống như trò 'Thật Thách' phiên bản biến tướng. Những câu hỏi 'Thật' của họ cực kỳ thô thiển, xoay quanh chuyện giường chiếu. Họ hỏi nhân viên nữ thích tư thế nào, đầu khi nào, chấp nhận ngoài trời . Hỏi nhân viên nam quen bao nhiêu bạn gái, đứa nào kỹ thuật nhất, n.g.ự.c to nhất, thích bằng miệng ..."
"Trò 'Thách' cũng chẳng giới hạn, bắt họ tìm đồng nghiệp bên cạnh để hôn, cùng những động tác dung tục mặt..." Lời Kỳ Minh dứt Vân Khai cắt ngang: "Được , cần chi tiết thế."
Kỳ Minh nhướng mày: " mới đến đó thôi mà em nổi ? đoán đại loại chuyện gì sẽ xảy . Còn gì nữa? Phúc lợi chỉ bấy nhiêu chứ."
"Đương nhiên, đó chỉ là những thứ bề nổi mà nhân viên nào cũng thấy. Phúc lợi nam giới của họ ngưỡng cửa hẳn hoi, từ cấp quản lý trở lên mới tham gia. Nghe gã họ Khâu đó hưởng thụ cuộc sống, 'tầm hiểu ' riêng về nghệ thuật sáng tác. Hắn nuôi một nhóm diễn viên múa hát, trả lương hàng tháng chỉ để họ biểu diễn cho nhân viên xem. Hắn thích xem biểu diễn, thích tổ chức tiệc tất niên, năm nào nhân viên nữ cũng đàn ca nhảy múa, mãn nhãn. Hắn thường mời các đối tác thương mại đến dự tiệc rượu, giao lưu... còn tác hợp ít 'nhân duyên'. Trong nội bộ công ty còn phân chia nhân viên nữ thành nhiều loại, một loại gọi là 'giải ngữ hoa', chuyên theo lãnh đạo công tác xa."