Trong căn phòng khách sạn yên tĩnh.
Vân Khai tiếp tục : " nghĩ chắc là gặp , nên rời ."
Quý Triển Vũ bao giờ nghĩ sẽ những lời như . Chuyện của sáu năm lẽ giống như những gì hằng tưởng tượng. Cuộc tình thời niên thiếu chỉ là sự đơn phương từ phía .
Anh đè nén, kiềm chế, cuối trọng cũng ngăn d.ụ.c vọng đang cuộn trào trong lòng, chỉ quỳ một gối giường, ôm chầm lấy Vân Khai đang bên cạnh, vùi mặt hõm cổ cô.
Hơi thở nóng rực phả lên Vân Khai, làn da lòng bàn tay nóng hổi như dòng nham thạch đang tuôn trào. Từ góc độ , cô thể thấy rõ những dấu vết : vài vết đỏ, vài vết cào do móng tay để . Đó là những dấu vết cô để ngày hôm qua.
Vân Khai thầm nghĩ, sáu năm , thời gian quả thực trôi qua lâu. Thời gian để dấu ấn cơ thể của cả hai.
Quý Triển Vũ còn là thiếu niên thanh mảnh, kiêu ngạo của ngày xưa nữa. Nửa trần trụi của ánh đèn khắc họa hảo: l.ồ.ng n.g.ự.c vạm vỡ, làn da màu mật ong, cơ bụng và đường nhân ngư hiện lên rõ rệt, cứng cáp. Khi ôm cô, cô thậm chí còn cảm nhận một áp lực ẩn hiện. Anh trở thành một đàn ông trưởng thành ở nơi mà cô thấy.
Quý Triển Vũ Vân Khai, ánh mắt mâu thuẫn, yếu đuối cuồng nhiệt, như thể thể bứt phá khỏi xiềng xích bất cứ lúc nào để thiêu rụi linh hồn : "Anh , từng gặp em."
Chưa bao giờ! Anh bao giờ gặp Vân Khai! Bất kể là khi họ cãi , cái đêm cảm thấy trái tim vỡ vụn thành từng mảnh, thậm chí là lúc giận dữ nhất khi chia tay, bao giờ gặp cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/van-phong-tham-tu-tu-hinh-su/chuong-215-cam-bay-3-nhung-nut-that-dan-thao-go.html.]
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Quý Triển Vũ rõ cảm giác của dành cho Vân Khai là như thế nào. Sau khi chia tay, sợ kiềm chế khao khát tìm cô, nên chặn phương thức liên lạc với cô. Anh giữ chút tôn nghiêm cuối cùng cho . bao giờ gặp cô.
Anh sợ Vân Khai xuất hiện, khao khát cô xuất hiện. Anh sợ sẽ tha thứ cho cô quá dễ dàng, sợ thể thấy cô nữa. Cuối cùng bỏ cuộc, chỉ cần cô đến dỗ dành một chút, sẽ giận nữa. Thế nhưng cho đến tận ngày nước ngoài, Vân Khai vẫn xuất hiện.
Thậm chí đường sân bay, Quý Triển Vũ tưởng tượng nhiều viễn cảnh. Anh nghĩ lẽ bây giờ Vân Khai đang một chiếc xe bám theo , lo lắng và giữ . Anh nghĩ lẽ cô đang đợi ở sân bay, cô sẽ rơi nước mắt, lao lòng và rằng cô luyến tiếc bao nhiêu.
Mang theo ảo tưởng đó, dù đến sân bay, Quý Triển Vũ vẫn bước chậm, ngừng quanh quất bốn phía để tìm kiếm bóng hình quen thuộc . Trong lòng hạ quyết tâm: chỉ cần hôm nay Vân Khai xuất hiện ở sân bay, sẵn sàng vì cô mà từ bỏ việc nước ngoài, lập tức nắm tay cô bỏ chạy. Họ thể bỏ trốn cùng , tìm một nơi nào đó để chung sống. Trái tim thiếu niên luôn tràn ngập những ảo tưởng thực tế.
đến cuối cùng — cho đến tận khi lên máy bay, vẫn thấy mà hằng mong đợi.
Ngồi máy bay thành phố ngày một nhỏ dần, lòng Quý Triển Vũ trở nên trống rỗng. Anh tự an ủi bằng ý nghĩ rằng vốn dĩ cô độc, giờ chỉ là trạng thái ban đầu mà thôi, chẳng gì đau buồn. vẫn ngừng nhớ về Vân Khai. Anh tự hỏi, cô thực sự tuyệt tình đến thế? Tại cô chẳng hề thích dù chỉ một chút? Ở bên lâu như , tại ngày cuối cùng cô cũng đến tiễn ?
Dù tự nhủ đừng nghĩ về Vân Khai nữa, nhưng vẫn thể kiểm soát dòng suy nghĩ. Cô đang gì? Sau khi chia tay cô buồn ? Hay là... cô ở bên Kỳ Minh ? Những suy nghĩ hỗn loạn cứ thế chiếm lấy tâm trí , đó là một loại cảm giác thể khống chế, một chút ghen tuông, một chút hy vọng, và cả những ý nghĩ đen tối quyện .
Sáu năm trôi qua. Anh cứ ngỡ quên, nhưng khoảnh khắc thấy Vân Khai trong quán bar, mới nhận cái gọi là " quên" chẳng qua chỉ là một trò tự lừa dối . Thấy cô ở bên một đàn ông lạ mặt, thể ngăn bước về phía cô.
Anh vẫn còn yêu Vân Khai, ôm cô, ở bên cô.
Đôi mắt đỏ hoe của Quý Triển Vũ chằm chằm cô, yết hầu khẽ chuyển động như đang khát: "Vân Khai, Vân Khai... Anh , gặp em!"