“Cậu cứ đợi , xem thử rốt cuộc cô đến !”
Kỷ Triển Vũ rủ mi mắt, che ánh u ám rõ cảm xúc. Cô sẽ đến chứ? Anh . Chỉ còn một giờ cuối cùng thôi. Nếu cô đến thì đến từ lâu . Kỷ Triển Vũ tự giễu một tiếng.
Thời gian tích tắc trôi qua, đến trong buổi triển lãm, nhưng mãi vẫn thấy bóng dáng mà hằng tìm kiếm. Kỷ Triển Vũ cảm thấy bản như đang xé toạc, mâu thuẫn đến mức khó tin. Anh thấy thời gian trôi quá nhanh, chớp mắt sắp đến giờ đóng cửa; nhưng cũng thấy thời gian trôi quá chậm, mỗi một giây đều là sự giày vò.
Sicas rảnh rỗi việc gì nên ở đây đợi cùng Kỷ Triển Vũ. Chỉ điều, trong lúc đợi cứ lải nhải khuyên nhủ hết đến khác.
Sicas: “Mấy giờ cơ chứ, muộn chút nữa là mặt trời lặn luôn . Người tâm thì cần đợi, vô tâm đợi cũng đến.”
“Câu đó thế nào nhỉ, đợi một con tàu ở trạm xe buýt. Trạm xe buýt đợi tàu ? thấy là , cái mớ khổng lồ đó mà lái nội thành .”
Sicas giọng mỉa mai: “Nếu là , chắc chắn đến từ sớm . Mà cũng cô đến từ đời nào , nhưng năm tháng trôi qua cô già nên nhận thôi.”
Kỷ Triển Vũ vẫn bất động.
Sicas: “Đã năm sáu năm , hai hề liên lạc, cô kết hôn, giờ con cái đề huề cũng nên.”
Kỷ Triển Vũ: “Cô thể kết hôn .”
Sicas cạn lời, hiểu Kỷ Triển Vũ khẳng định chắc nịch như , tiếp: “Được, cứ cho là cô kết hôn , nhưng lẽ nào cô bạn trai ?”
Sicas mang theo chút châm chọc : “Dù thấy nhân phẩm Vân Khai gì, nhưng vận đào hoa với đàn ông của cô lắm đấy. À ... chỉ đàn ông, mà vận đào hoa với phụ nữ cũng đến mức vô lý. Chuyện đó cứ nghĩ đến là thấy bực, còn nhớ cái cô gái khá đáng yêu trong lớp hồi đó ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/van-phong-tham-tu-tu-hinh-su/chuong-191-nguoi-ban-cung-phong-ay-7-loi-hua-va-ke-tu-lua-minh-doi-nguoi.html.]
Kỷ Triển Vũ nhàn nhạt đáp: “Không nhớ.”
Sicas lườm một cái: “Không nhớ? Lúc đó còn cảnh cáo cô tránh xa Vân Khai , thế mà bảo nhớ? Ồ, chắc lúc đó cảnh cáo nhiều quá nên nhớ cũng . Suốt ngày ngoài vẽ tranh thì chỉ lo cảnh cáo đám tình địch nam nữ thôi.”
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Nhớ những ngày tháng ở trường, mắt Sicas hiện lên ý nhàn nhạt: “Cô tên Tiểu Nhã, bàn , tóc dài, mắt to tròn.”
Nghe đến đây, Kỷ Triển Vũ chút ấn tượng. Có là cái đứa ngốc cứ xông giữa hai bọn họ mỗi khi định hẹn hò với Vân Khai ? Kỷ Triển Vũ nhíu mày.
Sicas hoài niệm: “Lúc đó khá thích cô nên tỏ tình, cô gì ? Bảo , nhưng cô hẹn Vân Khai chơi ở công viên nhỏ giờ học , thời gian chuyện với , để .”
Nghĩ đến đây mặt Sicas đen : “ thật hiểu nổi! Cô gì chứ! đang tỏ tình đấy tiểu thư ạ, thế mà chỉ vì công viên nhỏ mà bảo để ! Lúc đó lòng tự trọng của vỡ vụn thành từng mảnh luôn.”
Kỷ Triển Vũ: “Cậu vì chuyện mà luôn thành kiến với cô ?”
Sicas Kỷ Triển Vũ, một lúc mới : “Phải.”
Anh thầm lạnh trong lòng, nực , thể vì lý do đó chứ.
Lần đầu tiên Sicas thấy Vân Khai là tại buổi lễ khai giảng năm lớp mười, Vân Khai đại diện cho học sinh ưu tú lên sân khấu phát biểu. Trong khi những học sinh khác đang chăm chú lắng , Sicas ở hàng ghế chơi điện thoại một cách công khai, giáo viên cũng chẳng thèm can thiệp. thấy kẻ ngông cuồng nhất, bởi vì Kỷ Triển Vũ thậm chí còn chẳng thèm đến. So với Kỷ Triển Vũ, thấy lịch sự .
Trường của họ là một trường trung học tư thục với cơ sở vật chất và đội ngũ giáo viên hàng đầu. Học phí một năm hề rẻ, học sinh học ở đây gia đình ít nhiều đều của ăn của để. Nhà Sicas kinh doanh trung tâm thương mại, quyên tặng cho trường một tòa nhà, ở đây chỉ cần bắt nạt bạn học, g.i.ế.c phóng hỏa thì giáo viên sẽ quản thúc .
Sicas tự thấy tính cách khá , chung sống hòa bình với bạn bè, chỉ là thích những kiến thức nhàm chán trong sách giáo khoa nên thi thoảng trốn học chơi. đó chẳng vấn đề gì to tát. Nhà chút tiền, từ nhỏ bố bảo với rằng chỉ một phần nhỏ bạn học mới là cùng đẳng cấp, còn đại đa cần coi là bạn, họ chỉ là nhân viên và cấp của mà thôi.