Hóa , mặc loại đồ " xí" cũng thật.
Đang mải suy nghĩ, một ly Oden (món hầm kiểu Nhật) nóng hổi đột nhiên đưa tới mặt. Vân Khai xuống cạnh cô: "Mua ở cửa hàng tiện lợi đấy, uống một chút , gió biển thổi lâu cũng lạnh lắm."
Khương Mạn Mạn: "... Tiệm nhỏ ven biển giờ vẫn mở cửa chắc đắt lắm nhỉ. Chị chẳng hết tiền ?"
Vân Khai : "Dù hết tiền nhưng Oden thì vẫn mua nổi."
Khương Mạn Mạn: "Ồ."
Một lúc , Khương Mạn Mạn lên tiếng: "Gần đây Hàn Tuyền sẽ về . Cô nhận đơn , trong khách sạn ."
Thấy biểu cảm của Vân Khai, Khương Mạn Mạn tiếp: "Đừng hiểu lầm, Hàn Tuyền giống , cô ngủ với khách. Cái đó..." Khương Mạn Mạn tặc lưỡi vài cái: "Cái đó, thoát mà nỡ, sớm muộn gì cũng cái gia đình đó kéo xuống mồ, bố hút m.á.u đến cạn kiệt."
Vân Khai cô: "Hàn Tuyền kéo xuống mồ? Ý là ?"
Khương Mạn Mạn: "Cũng đúng, chị đến tìm bạn cùng phòng của cô , tình hình của Hàn Tuyền cũng . thì chẳng thấy việc tìm cái cô bạn gì cần thiết cả, tự vay khỏa thì tự trả thôi, ai ép , hư vinh hám tiền thì chịu hậu quả."
"Còn về Hàn Tuyền, cô cũng là tự tự chịu, sinh viên đại học đàng hoàng mấy chuyện mờ ám chỉ để gửi tiền về nhà. Thật sự tưởng nhà sẽ ghi nhớ công ơn của cô ? Mơ mộng hão huyền, bố cô chỉ mong mấy chị em họ ai cũng kiếm tiền giỏi như Hàn Tuyền để tích góp cho 'thái t.ử gia' của nhà họ thôi."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Khương Mạn Mạn: "Hàn Tuyền là vùng Nam Quảng, chị cũng vùng đó đấy, chỉ trọng nam khinh nữ để nối dõi tông đường. Cô kể với , trong làng cô hầu như nhà nào cũng ba đứa con, nhất định con trai. Không con một , ít nhất cô thấy là hai con, mà đó là thế hệ trẻ bây giờ mới bắt đầu chỉ sinh hai."
"Người già hồi đẻ một bầy, còn bảo đông con là đông phúc." Khương Mạn Mạn liếc Vân Khai một cái: " nhận tiền của chị nên sẽ kể cho chị về chuyện của Hàn Tuyền, dù mấy chuyện trong giới của chúng cũng chẳng bí mật gì."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/van-phong-tham-tu-tu-hinh-su/chuong-184-nguoi-ban-cung-phong-ay-5-su-that-ve-chiec-nhan-ao.html.]
Vân Khai: "Cảm ơn."
Khương Mạn Mạn gắt gỏng: "Cảm ơn cái gì mà cảm ơn, chỉ là nhận tiền việc thôi, chẳng giúp chị ."
Vân Khai gật đầu.
Khương Mạn Mạn: "Nhà Hàn Tuyền tám con, bảy gái một trai. Bố cô bảo bảy gái một trai là tám đứa, tám là 'phát', ghép thành một chữ 'Hảo', cuộc sống chắc chắn sẽ phát đạt. thực lượng đó là , bố cô cố đẻ mãi đẻ mãi chỉ để một mụn con trai."
"Gia đình như thế, Hàn Tuyền học đại học là phúc đức tám đời . vận may kéo dài lâu, mới năm hai thì chị gái cô đổ bệnh, một đứa em gái khác cũng ốm. Bố cô bảo chị hai gả là nhà , bỏ tiền chữa trị, đến cũng chẳng thèm một cái. Còn đứa em thứ sáu, bố cô bảo trẻ con ốm tí , sẽ tự khỏi."
"Kết quả là cứ trì hoãn mãi, giờ chân đứa em đó nữa, tàn tật ."
"Nếu nhờ Hàn Tuyền thường xuyên gửi tiền về thì chừng bố cô vứt đứa em đó ." Khương Mạn Mạn đảo mắt: " bảo cô , tiền cô gửi về chẳng mấy đồng đến tay em gái , tám phần mười là đem mua đồ chơi, đồ ăn cho thằng em trai hết . cô tin, vẫn cứ gửi tiền, bố cô đòi tiền càng ngày càng nhiều. cô gọi điện thoại mà tức đến nổ phổi."
"Nếu là Hàn Tuyền chẳng nhận cái loại bố đó , mặc xác họ ! Cứ nhẫn tâm một chút! Mấy đứa em cũng kệ luôn! Một bỏ mà hưởng thụ cuộc sống vui vẻ của !"
Vân Khai: "Trong điện thoại gì?"
Khương Mạn Mạn: "Còn gì nữa, đòi gửi thêm tiền về chứ , bảo thằng em trai học trường tiểu học tư thục, học phí một năm mấy trăm triệu. Bố cô thần kinh ? Không cảnh nhà thế nào ? Bản kiếm tiền mà bắt con trai học trường đắt đỏ thế, thật đúng là dám mơ!"
"Hàn Tuyền nhát gan chỉ dám một câu là nhiều tiền thế, liền mắng cho xối xả. Bố cô thẳng trong điện thoại rằng mạng của mấy chị em họ là do thằng em trai cho đấy, nếu vì đẻ con trai thì sinh bọn họ."
"Mẹ nó chứ! Bà đây bên cạnh mà tức c.h.ế.t, hận thể giật lấy điện thoại mắng cho cô , mà Hàn Tuyền chẳng phản ứng gì, cứ như một kẻ nhu nhược bảo là tiền sẽ gửi về hết, bảo họ nhớ đưa em gái khám bệnh!"