"Chị định đưa ? Giờ xí thế , chẳng gã đàn ông nào thèm tặng quà ." Thấy Vân Khai lái xe càng lúc càng xa trung tâm, Khương Mạn Mạn hét lên: "Này! Đang chuyện với chị đấy! Chị định bán đấy chứ? cho chị , khi gửi định vị , ngày mai về là báo cảnh sát đấy! Cảnh cáo chị, đừng ý đồ với ."
Vân Khai: "Chúng biển, vội, năm phút nữa là đến."
Khương Mạn Mạn ngẩn : "Muộn thế biển gì?"
Vân Khai chăm chú lái xe: " lướt qua trang cá nhân của cô mấy năm nay, hôm nay là sinh nhật cô đúng ? thấy một dòng trạng thái rằng, ước nguyện sinh nhật của cô là đốt pháo hoa bên bờ biển."
Cơ thể Khương Mạn Mạn cứng đờ, đầu ngoắt sang Vân Khai như một cỗ máy, thể tin nổi: "Chị... chị định đưa ... đón sinh nhật?"
Vân Khai gật đầu: "Trong cốp xe mấy hộp pháo hoa cầm tay (pháo bông que), dù pháo hoa lớn nhưng giờ cũng muộn , cô dùng tạm nhé."
Khương Mạn Mạn con đường phía , im lặng hẳn . Cho đến khi xuống xe, Vân Khai đưa pháo bông cho cô, Khương Mạn Mạn mới mở lời với vẻ mặt phức tạp: "Tại ... tại chị những việc ?"
Vân Khai lấy bật lửa, châm pháo bông, mỉm : "Hôm nay là sinh nhật cô, thật tình cờ gặp cô, thật tình cờ trong xe pháo bông, vì , chúc cô sinh nhật vui vẻ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/van-phong-tham-tu-tu-hinh-su/chuong-181-nguoi-ban-cung-phong-ay-4-chiec-nhan-ao-dinh-menh.html.]
Khương Mạn Mạn thẩn thờ những tia sáng rực rỡ bùng lên trong đêm đen như một bữa tiệc lộng lẫy, nở những sắc màu rực rỡ. Đó là một vẻ nghẹt thở, biến ảo khôn lường, điểm xuyết cho màn đêm. Pháo bông que cháy lên, tỏa sáng vụt tắt chỉ trong nháy mắt, nhưng giống như một giấc mộng huyền ảo và lãng mạn vô tận.
Đẹp quá, bờ biển, pháo hoa... Đó là cảnh tượng cô hằng mơ thấy, hôm nay... cô cũng đang mơ ? Cô cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c đập liên hồi, như một bàn tay siết c.h.ặ.t lấy trái tim , sự phấn khích và cơn đau nhói lan tỏa khắp cơ thể khiến cô nên lời.
Dòng trạng thái đó lẽ cô đăng từ ba năm , lúc cô mới bắt đầu streamer. Không vì gì cả, chỉ vì tiền. Cô ngoại hình, điều kiện để streamer nên cô thôi. Có thấy làm网红 (hot mạng) kiểu là nhục nhã, nhưng tôn nghiêm, thể diện, sự thong dong, đều thứ mà những nghèo như cô bận tâm.
Công việc bao, chẳng vất vả chút nào. Cô từng chịu khổ , cái khổ tuyệt vọng, thấy tương lai, lúc nào cũng lo lắng cho ngày mai, ngửa tay vay tiền. Với cô, thể tự kiếm tiền và thể tự kiếm tiền là hai thế giới khác . Mấy hôm cô hứng lên bếp bỏng tay liền kêu oai oái, nghĩ đứa trẻ 5 tuổi lên ghế để nấu cơm năm nào cứ như chuyện của kiếp .
Giờ cô sống . Cô thích đường tắt đấy. Cô nỗ lực ở một khía cạnh khác và nhận những gì "xứng đáng" !
Khương Mạn Mạn trừng mắt Vân Khai, giọng cứng nhắc: "Dù chị tổ chức sinh nhật cho , tiền lúc nãy cũng trả đấy!"
Vân Khai lôi một chiếc bánh kem nhỏ, : "Đến lúc thổi nến ."
Khương Mạn Mạn: "..."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Mẹ nó, cái chị Vân Khai như thể đang tỏa sáng !