Càng hỏi cô càng hoảng sợ, bàn tay giấu trong tay áo bắt đầu run bần bật. Cô ngừng đưa ví dụ để chứng minh: "Vưu Văn Văn thường xuyên mua quần áo giày dép, những thứ đó đều đắt tiền, rẻ nhất cũng vài trăm tệ một cái áo thun, mà chỉ mặc đúng một thôi. Cậu phú nhị đại cho ?"
"Không thể nào, nếu tiền thì mua nhiều đồ thế?"
Vân Khai tiếp tục: "Bạn thấy lạ tại cô chỉ mặc quần áo một ?"
Lại Lục Ninh: "... nhưng chuyện đó cũng lạ lắm, giàu khi sở thích quái đản mặc hai, TV đầy rẫy đấy thôi."
Vân Khai: "Trong lòng bạn vốn sự nghi ngờ. Bạn thấy Vưu Văn Văn liên tục nhận gửi bưu kiện. Người khác rõ, nhưng bạn là bạn cùng phòng, bạn hẳn phát hiện điểm bất thường chứ."
"Bạn Vưu Văn Văn giàu nhưng nhỏ mọn, nhiều giày mà cho bạn mượn. Tại ? Có lẽ vì đôi giày đó cô định đem trả hàng, nếu cho bạn mượn, giày mòn hoặc bẩn thì sẽ trả tiền nữa. Cho nên cô cho mượn, mà là dám."
Lời của Vân Khai khiến mặt Lại Lục Ninh tái mét. Nếu là như ... thì bộ quần áo nghiệp đó... trị giá mấy chục nghìn tệ...
Không thể nào! Không thể nào! Thám t.ử tư cái gì chứ, rõ ràng là láo! Chị bằng chứng gì? Lại Lục Ninh điên cuồng thuyết phục bản .
Vân Khai cô hỏi tiếp: "Bạn Vưu Văn Văn thiếu tiền, và cô vay tiền 'tín dụng đen bằng ảnh khỏa ' (Khỏa đài) ?"
"VAY KHỎA THÂN!!!"
Lại Lục Ninh bật dậy, cái ly bàn vì lực tác động mạnh mà rơi xuống đất phát một tiếng "chát", nước bên trong tràn khiến một góc sàn ướt nhẹp. Sàn nhà ký túc xá vốn màu xám xịt trông bẩn bẩn, nước đổ xuống càng nó trông nhếch nhác hơn. Mảnh kính vỡ vụn đất, giống hệt cái ngày họ cãi , mảnh gương vỡ đầy sàn.
Lại Lục Ninh xuống sàn, thẩn thờ trong giây lát. Không rõ là vì tin Vưu Văn Văn vay khỏa , vì sàn nhà bẩn thỉu đến mức đáng ghét.
Khoảng một phút , cô mới như choàng tỉnh khỏi giấc mộng: "Chị gì cơ? Vay khỏa ? Ai?"
Vân Khai lặp : "Bạn Vưu Văn Văn vay khỏa ?"
Lại Lục Ninh lắc đầu nguầy nguậy: " , , thể vay cái đó , tiền, cần thiết, tại vay..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/van-phong-tham-tu-tu-hinh-su/chuong-177-nguoi-ban-cung-phong-ay-4-chiec-nhan-ao-dinh-menh.html.]
Vân Khai: "Chúng gặp mặt Vưu Văn Văn nên lý do cô vay tiền, lẽ bạn chăng?"
Lại Lục Ninh lắc đầu, khẳng định chắc nịch: " ."
Ngay khi cô tưởng Vân Khai sẽ tiếp tục truy vấn, Vân Khai đột ngột chuyển chủ đề: "Vậy bạn liên lạc với Hàn Tuyền ?"
Lại Lục Ninh vẫn còn hết bàng hoàng: "Hàn Tuyền? Lại liên quan gì đến ?"
Vân Khai: "Theo thông tin Nguyễn Oánh cung cấp, cô Hàn Tuyền và Vưu Văn Văn liên lạc mật thiết hơn, lẽ Hàn Tuyền là cuối cùng trong các bạn gặp Vưu Văn Văn, cô thể Vưu Văn Văn ?"
Nghe Vân Khai , Lại Lục Ninh nhíu mày: "Nguyễn Oánh ngày nào cũng hươu vượn, là cô tự đoán mò thôi! Từ buổi tiệc đó, Hàn Tuyền và Vưu Văn Văn hễ gặp là cãi vã, hai đó liên lạc mật thiết cho . Cô chuyện thật kỳ quặc."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Vân Khai: "Cãi ? Họ cãi vì chuyện gì?"
Lại Lục Ninh im lặng hai giây, cố tỏ bình tĩnh vuốt tóc, vẻ quan tâm: "Đó là chuyện của hai họ, ."
Vân Khai mỉm , truy hỏi thêm: "Bạn Lại thể cho chúng Hàn Tuyền là như thế nào ?"
Lại Lục Ninh nghĩ một lát : "Hàn Tuyền , đó cũng lạ lùng lắm. Cậu sạch sẽ quá mức, cho ai chạm đồ của , cũng cho ai lên giường, nhất là cực kỳ ghét ai chạm tóc . Ghét đến mức nào á? Chỉ cần chị qua vô tình chạm tóc thôi là sẽ nổi trận lôi đình ngay tại chỗ. Hung dữ cực kỳ!"
"Cậu thường xuyên gội đầu trong phòng, lúc thái quá đến mức một ngày gội bốn năm . Tụi đều thấy thật quái đản, dù quý tóc đến mấy thì gội bốn năm một ngày thì tóc nào chịu nổi."
Thời Lục Lục đến đây liền "A" một tiếng: "Không lẽ nào? Tại ?"
Lại Lục Ninh lắc đầu: " , từ lúc chuyển đến ."
Vân Khai: "Ngoài sạch sẽ , bạn còn gì về Hàn Tuyền nữa ?"
Lại Lục Ninh: "Ừm... trong khoa nhiều đồn Hàn Tuyền đại gia b.a.o n.u.ô.i ở ngoài, khi là tiểu tam cho , cũng bảo khách. Có còn thấy ở phòng VIP quán KTV 'công chúa' tiếp khách nữa."