Lại Lục Ninh thấy tấm thẻ căn cước của Vưu Văn Văn giường cũng giật kinh hãi.
Cô thốt lên: "Không thể nào, tại căn cước của còn ở đây? Cậu phát hiện mất thẻ ? Sao mà đoảng thế , đến thứ cũng quên cho ? Vô lý quá, giờ chúng đang thực tập , dù là tiểu thư nữa cũng tìm việc chứ, thể phát hiện ..."
Nói đoạn, Lại Lục Ninh giật lấy ví đựng thẻ từ tay Vân Khai, nhíu mày chụp liên tiếp mấy tấm ảnh gửi cho Vưu Văn Văn. Sắc mặt cô trở nên tệ: "Trong ngoài căn cước thì thẻ ngân hàng cũng còn nguyên, còn nhiều thẻ thế nữa!"
Lại Lục Ninh hoảng hốt Vân Khai: "Những gì các chị lẽ là thật? Vưu Văn Văn thực sự mất tích ?"
Thời Lục Lục: "..."
Tất nhiên là thật , thì bọn lặn lội đường xa đến đây gì, đến để tấu hài với bạn chắc?
Vân Khai: " , nghĩ Vưu Văn Văn lẽ gặp chuyện gì đó mà chúng ."
Nghe , Lại Lục Ninh bắt đầu cuống cuồng gọi điện thoại, gọi WeChat cho Vưu Văn Văn, nhưng tất cả đều nhấc máy.
Cô bắt đầu mất phương hướng: "Mất tích? Tại mất tích? Chúng chỉ là sinh viên bình thường, cũng mới nghiệp, chẳng lẽ đắc tội với ai trả thù? Không đúng, thì đắc tội với ai chứ? Hay là vấn đề tình cảm? 'Lốp dự phòng' của nhiều như thế, ngộ nhỡ tên biến thái nào cảm thấy tán tỉnh sinh hận g.i.ế.c thì ."
"Bây giờ báo tin như thế thôi! Tranh chấp tình cảm!"
Thời Lục Lục Lại Lục Ninh, cảm thấy cô bạn trí tưởng tượng cũng phong phú thật, khi là thiên tài tiểu thuyết chừng.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Vân Khai: "Vì , bây giờ chúng cần sự giúp đỡ của bạn. Bạn Lại, hãy giúp chúng nhớ xem, khi mất tích Vưu Văn Văn hành vi nào bất thường ?"
Lại Lục Ninh xuống, nhíu mày: "Hành vi bất thường... chuyện cũng hai ba tháng , nhớ nữa, ..."
Vân Khai cô đầy nghiêm túc: "Chuyện quan trọng với chúng , những gì bạn nhớ thể là chìa khóa giúp tìm thấy Vưu Văn Văn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/van-phong-tham-tu-tu-hinh-su/chuong-175-nguoi-ban-cung-phong-ay-4-chiec-nhan-ao-dinh-menh.html.]
Lại Lục Ninh: "Được, , để nghĩ kỹ xem."
Lại Lục Ninh hồi tưởng những mảnh ghép quá khứ.
Cô vốn thích Vưu Văn Văn, bởi đó là một cô gái trái ngược với cô. Vưu Văn Văn phô trương, yêu cái , thích xây dựng hình tượng cá nhân, hướng ngoại và giỏi giao tiếp. Quan trọng nhất là cô cực kỳ, cực kỳ điệu đà!
con gái thì nên quá xinh , con gái thì chăm chỉ học hành, ngoan ngoãn, nên lãng phí thời gian việc chải chuốt bản .
Lại Lục Ninh vẫn nhớ như in lời một cô giáo dạy toán hồi tiểu học. Cô giáo đó trông mấy ưa , vóc dáng thấp bé, tóc buộc đuôi ngựa thấp, giống mấy bán hàng rong ngoài chợ. Cô giáo với vẻ mặt đầy khinh miệt: "Cô ghét nhất mấy đứa con trai mặc quần thụng trông chẳng hệ thống gì, cả mấy đứa con gái ăn mặc lăng nhăng đường tô son điểm phấn nữa, cái loại đó là gì . Ở quê cô, mấy đứa trang điểm đậm là gái bán hoa cả thôi."
"Học sinh ngoan thì bao giờ ngoài đường mà trang điểm, tô cái môi đỏ ch.ót cho ai xem? Đong đưa lẳng lơ, thật là kinh tởm."
Trang điểm đậm là gái bán hoa. Học sinh ngoan trang điểm.
Những câu đó bám rễ sâu sắc trong tâm trí Lại Lục Ninh. Dù sách nhiều hơn, cô quan điểm đó là sai, nhưng...
Tính cách khác biệt của Vưu Văn Văn khiến cô kìm lòng mà khao khát. Cô sống thật ích kỷ, thật là chính . Thật... khiến ghen tị.
Từ nhỏ đến lớn, những nhãn dán như "hướng nội, ngoan ngoãn, ít , trầm tính..." cứ lượt dán lên cô, dần dần, cô dường như thực sự trở nên như , như thể đó là bản tính trời sinh.
Tuy nhiên, cuộc sống cô khao khát nhất là sự rực rỡ, tự do tự tại và phá vỡ xiềng xích. Cô xé bỏ những nhãn dán , nhưng từ bao giờ chúng trở thành một phần của cơ thể, m.á.u thịt hòa quyện, thể xé nữa.
Giống như một câu cô từng trong sách: 【Mặt nạ đeo quá lâu sẽ mọc luôn mặt, tháo thì chịu đau đớn lột da xẻ thịt.】
Cô là một "con ngoan trò giỏi", ai cũng thế. Vì chính cô cũng bản chất thật lớp mặt nạ đó là gì.
Vưu Văn Văn , cả ngoại hình lẫn tính cách đều là hình mẫu cô hướng tới. Thế nhưng, cô thể thừa nhận điều đó. Thừa nhận cái của Vưu Văn Văn giống như đang phản bội chính , vì Lại Lục Ninh luôn tỏ coi thường Vưu Văn Văn.