Nguyễn Oánh còn định gì đó thì tiếng chuông điện thoại cắt ngang. "Quản lý? Tìm em bây giờ ạ? Vâng , em về ngay, đợi em tí nhé, em đến liền. Xin , em về ngay."
Nguyễn Oánh rối rít xin , cúp máy xong Vân Khai: "Em việc đây, nhớ nhất định tìm giúp em nhé."
Vân Khai: "Được, nhận ủy thác ."
Sau khi Nguyễn Oánh , Thời Lục Lục Vân Khai: "Sao nhận việc ? Cái cô Nguyễn Oánh đó kỳ lạ quá, cứ mở miệng là bảo ai nhưng những điều về khác. Hình như cô chẳng ưa gì Vưu Văn Văn, thế mà tìm ."
Vân Khai: "Tớ nhận vì Nguyễn Oánh, mà vì Vưu Văn Văn. Nếu thực sự cô mất tích vì vay tín dụng đen bằng ảnh khỏa , chúng thể cả một đường dây. Những nền tảng cá nhân yêu cầu vay cung cấp ảnh khỏa để thế chấp, mục đích thường ở chút tiền lãi đó, mà là cơ thể của những cô gái trẻ."
"Nhiều cô gái vì thiếu tiền nhất thời mà vay, kết quả là trả nổi lãi suất c.ắ.t c.ổ đúng hạn, đó đe dọa phát tán ảnh khỏa để ép bán dâm. Một khi bước chân chốn đó, lành lặn trở là cực khó."
Thời Lục Lục ngẫm nghĩ : " cũng , là chính họ tự vay mà, ai ép . Nếu ngay từ đầu bước cái bẫy đó thì rơi xuống vực thẳm."
Vân Khai: "Lục Lục, lúc con tuyệt vọng, họ nghĩ nhiều thế . Dù là một cành hồng đầy gai, chỉ cần nó chìa , vẫn bất chấp đ.â.m chảy m.á.u để bám vì tưởng đó là cọng rơm cứu mạng."
"Vay bằng ảnh khỏa cộng với tín dụng đen chồng chất, ban đầu chỉ vay vài nghìn tệ, ba bốn tháng thể lãi đẻ lãi con lên tới mười mấy vạn. Một vốn vì thiếu tiền mới vay thì mà trả nổi?"
Thời Lục Lục há hốc mồm: "Sao nhiều thế, vô lý quá! Vay ở mấy chỗ chính quy ?"
Vân Khai: "Được, chỉ là phiền hà lắm. Thủ tục ngân hàng rườm rà, xong cái đến cái mất nửa tháng chắc xong, mà tiền vay hạn chế. Người đang cần tiền gấp đương nhiên sẽ chọn cách dễ dàng hơn."
"Những vì một phút sai lầm mà vay như chắc là , thể họ chỉ nhất thời lầm lỡ, họ xứng đáng cơ hội để đầu."
Ánh mắt Thời Lục Lục sáng rực lên khiến Vân Khai giật . "Cậu thế?"
Thời Lục Lục sụt sịt: "Không gì, chỉ là thấy Vân Vân quá! Vân Vân quá mất! Sao thế cơ chứ?"
Vân Khai mỉm : "Tớ chỉ những gì thể thôi."
Thời Lục Lục: "Thế là tuyệt lắm !"
Vân Khai: "Lục Lục, đến trường của Vưu Văn Văn tìm manh mối với tớ ?"
Thời Lục Lục chỉ tay : "Tớ á? Đi cùng ?"
Vân Khai gật đầu: "Chẳng Lục Lục giỏi giao tiếp với lạ ?"
Thời Lục Lục gật đầu cái rụp. Chẳng mấy chốc hai đến Học viện Khoa học Kỹ thuật Hoa Thương. Đi dạo trong khuôn viên trường, Lục Lục đăm chiêu: "Ngôi trường trông quen thế nhỉ? Hình như tớ thấy cảnh ở ."
Vân Khai: "Trường đại học nào trông chẳng na ná ."
Lục Lục lắc đầu: "Không là na ná, a! Tớ nhớ ! Từng lên tin tức ! À , lên báo chính thống, mà là đây trường xảy chuyện, tớ thấy đăng ảnh chụp màn hình tin nhắn với video WeChat."
Vân Khai: "Chuyện gì ?"
Thời Lục Lục: "Tớ nhớ là một vụ hỏa hoạn ở ký túc xá nữ tầng cao. Lúc đó bốn trong phòng đều đang ngủ, hai nữa đang ở trong nhà vệ sinh và phòng tắm. Lửa bùng lên, những bên trong chạy thoát , nhưng những ngoài ban công thì , vì lửa trong phòng quá lớn nên cửa ban công mở . Cuối cùng họ định trèo từ ban công sang ban công bên cạnh để tự cứu , kết quả là đều rơi xuống đất. Một thương nặng, một c.h.ế.t ngay tại chỗ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/van-phong-tham-tu-tu-hinh-su/chuong-172-nguoi-ban-cung-phong-ay-2-nhung-bi-mat-noi-ky-tuc-xa.html.]
"Lúc rơi xuống, cô gái đó gần như khỏa , bạn cùng phòng chạy đến che quần áo cho cô ."
Vân Khai nhíu mày: "Sao tớ từng thấy tin nhỉ."
Thời Lục Lục: "Chắc là ỉm . Tớ nhớ lúc đó hai ba ngày mới thông báo chính thức, mà họ cũng chỉ vài câu kiểu như sinh viên thiếu ý thức phòng cháy chữa cháy và kỹ năng thoát hiểm, đây chỉ là một vụ tai nạn."
Vân Khai: "Tin đó từ bao giờ?"
Thời Lục Lục ngẫm nghĩ: "Hình như năm ngoái hoặc năm gì đó. Những còn trong phòng đó chắc giờ vẫn đang học." Cô nàng chép miệng: "Đang ngủ mà tự nhiên cháy phòng, vất vả lắm mới chạy thoát thấy bạn cùng phòng sớm tối c.h.ế.t ngay chân, tớ dám tưởng tượng bóng ma tâm lý đó lớn đến nhường nào."
Thời Lục Lục rùng : "Nghĩ thôi thấy sợ, mà căn phòng đó... còn ai dám ở nữa ? Kể cả bỏ trống thì những phòng bên cạnh chắc ở cũng thấy ghê ghê."
Vân Khai: "Cậu còn nhớ vụ cháy ở tầng mấy ?"
Thời Lục Lục nhớ : "Hình như là... tầng sáu?"
Vân Khai tòa ký túc xá nữ mặt, mỉm với Lục Lục.
Thời Lục Lục: "... Cậu đùa ? Đừng bảo là..."
Vân Khai: "Ừm, trùng hợp thật, nơi chúng sắp đến cũng là tầng sáu, nhưng chắc căn phòng đó , yên tâm ."
Lúc lên lầu, Thời Lục Lục cứ mải miết lục tìm tin nhắn cũ để xem phòng đó là sáu linh mấy, nhưng đến tận nơi vẫn tìm .
Vân Khai : "Ký túc xá rộng thế , khéo thế ."
Thời Lục Lục rón rén lưng Vân Khai. Cô gõ cửa phòng 607. Một lát , một cô gái mặc đồ ngủ, đầu tóc bù xù, mặt mày đầy vẻ bực bội mở cửa.
"Ồn c.h.ế.t ! Ai đấy? Có việc gì?"
Vân Khai: "Chào bạn, chúng ..."
Cô gái chẳng thèm hết câu, buông một câu: "Không mua sim điện thoại, tiếp thị!" rầm một cái đóng sập cửa .
Thời Lục Lục: "... Hơi thiếu lịch sự nhỉ."
Vân Khai gõ cửa nữa. Cô gái bực dọc mở cửa, quát tháo: "Đã bảo mua gì mà! Vừa mới xuống phá đám, điên mất thôi!"
Vân Khai chặn cửa, bình thản : "Chào bạn, Lại Lục Ninh. Chúng tiếp thị, chúng là thám t.ử tư."
Lại Lục Ninh nở một nụ kỳ quái: "Thám t.ử tư?"
"Có bệnh ?"
Nói xong, cô đóng sập cửa.
Vân Khai: ...
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Thời Lục Lục: ...