Thời Lục Lục giễu: "Trong mắt họ, việc quan trọng nhất của tụi tớ là kết hôn. Bị nhốt trong biên chế, nhốt trong bốn bức tường. Cơm áo lo, nhưng xa, dã tâm, phá cách. Ở đó một giáo viên , một phụ nữ , một hiền. Bị tẩy não bởi thế giới quan tầm thường bảo thủ. Toàn một lũ ngốc! Mục nát! Những lời sáo rỗng lẽ nên thối rữa trong quan tài từ lâu !"
Vân Khai an ủi vỗ vai Lục Lục: "Chẳng giờ thoát ? Cậu chọn tự do mà , giỏi lắm."
Thời Lục Lục ngô nghê: "Hì hì." Vân Khai mặt chỗ khác, trông ngốc quá mất.
Vân Khai hỏi: "Vậy lúc nãy tớ xuống đang truyện ? Tuần bắt đầu sớm thế ?"
Thời Lục Lục chột : "Không , thói quen của tớ tệ lắm, nước đến chân mới nhảy thôi."
Vân Khai: "Thế nãy giờ gõ phím lạch cạch gì?"
Nghe đến đây, Lục Lục lập tức nhíu mày: "Nhắc đến là tớ bực!" Cô nàng đập bàn một cái: "Vốn là tớ đang chơi điện thoại, lướt thấy một cái video nên bình luận một câu, ai dè giờ cái bình luận đó hơn một vạn lượt thích."
Vân Khai nhướn mày: "Đó chuyện ? Chứng tỏ bình luận ."
Thời Lục Lục úp ngược điện thoại xuống sofa cho khuất mắt: "Không , cư dân mạng cứ cãi bình luận của tớ, còn bao nhiêu mỉa mai tớ nữa. Họ chẳng hiểu tớ gì, cứ thế mà tỏ thượng đẳng đá đểu, tớ đang điên hết cả đây!"
Vân Khai: "Cậu đăng cái gì?"
Thời Lục Lục đưa điện thoại cho Vân Khai. Đó là một video ngắn đơn giản: Một cô bé mười mấy tuổi học lực kém, tương lai về , một đám họ hàng sofa bàn bạc tìm lối thoát, gương mặt cô bé tội nghiệp hiện rõ vẻ ngơ ngác ở góc tường, lấy một lời.
Thời Lục Lục: "Tớ thấy cảnh tượng nặc mùi kinh dị kiểu Trung Quốc. Họ đang thảo luận về phận tiếp theo của cô bé, nhưng chính chủ quyền lên tiếng. Cảnh mà cô bé bằng một nhà đang bệnh nặng để những khác bàn xem chữa ; bằng già để con cháu bàn chuyện hậu sự; cô gái nông thôn ba mươi tuổi chồng họ hàng ép cưới... thì cũng chẳng thấy sai lệch tí nào! Tớ phê phán họ, tớ chỉ thấy đáng sợ. Rõ ràng là cuộc đời của chính , nhưng quyền bày tỏ, họ đang quyết định ."
Lục Lục giọng đầy uất ức: "Có mấy cái bình luận mà khó chịu lắm. Họ... chắc từ nhỏ điều kiện , bao giờ gặp cảnh bản bất lực khác quyết định ."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Vân Khai cầm lấy điện thoại, quả thực ít bình luận khó :
[Nực thật, học dở đổ tại khác? Nhìn bộ dạng là bình thường lười học , như tội nghiệp lắm . Không tự chuốc lấy ? Mới thi lên cấp ba thế , màu thôi.]
[Học học giờ trách gia đình ? Bạn chuyện buồn thật, chắc là thấy bóng dáng ngày xưa nên nhột (icon nhạo)]
[ là tầng lớp đáy xã hội, bản năng lực quyết định vận mệnh thì để khác quyết định thôi.]
Vân Khai mỉm xóa từng bình luận đó : "Giờ thì hết ."
Thời Lục Lục: "Ơ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/van-phong-tham-tu-tu-hinh-su/chuong-169-nguoi-ban-cung-phong-ay-2-nhung-bi-mat-noi-ky-tuc-xa.html.]
Vân Khai: "Thứ thích thì xem gì? Tự rước bực ?"
Thời Lục Lục: "Cũng đúng nhỉ, tớ cứ thấy tức thôi."
Vân Khai: "Cậu nên những thích bình luận của . Có hơn một vạn đồng tình với Lục Lục, hà tất bận tâm đến vài kẻ đó?"
Thời Lục Lục: "Phải ! Mấy đứa đó chẳng là cái đinh gì cả!"
Nghĩ thông suốt , tâm trạng Lục Lục hẳn lên. Vân Khai mỉm cô nàng, Lục Lục tính tình đơn giản, dỗ vài câu là xong ngay.
Thời Lục Lục nghiêng đầu : "Vân Vân, tớ ngoài một chút."
Vân Khai: "Cậu ?"
Thời Lục Lục hào hứng: "Chị chủ tiệm hoa bên cạnh dắt con ch.ó bự qua, lông nó mềm xỉu luôn, to đùng đoàng! Tớ qua chơi với nó một lát về ngay!" Nói cô nàng chạy biến ngoài, nhưng đầy mười giây chạy ngược trong.
Vân Khai cô: "Bảo một lát về ngay mà về nhanh thế."
Thời Lục Lục rối rít: "Tớ quên mất! Vân Vân! Có bưu phẩm của ! Đóng gói tinh xảo lắm, tớ để bàn cho nhé."
Vân Khai bước gần: "Được."
Thời Lục Lục: "Tớ đây."
Vân Khai: "Ừ."
Vân Khai mở bưu phẩm, bên trong là một tấm thiệp mời trang trọng. Triển lãm tranh 【Ánh Sáng】, địa điểm: Sảnh nghệ thuật Hải Lam 2. Thời gian là... ngày mai.
Là triển lãm tranh của Quý Triển Vũ. Vân Khai rũ mắt, rõ biểu cảm.
Thời Lục Lục ôm một bó hoa lớn từ ngoài : "Sao về nhanh thế?"
Lục Lục ngẩn : "Nhanh ạ? Tớ gần hai mươi phút mà."
Hai mươi phút? Vân Khai sững sờ, cô đây thẩn thờ lâu .
Đinh đoong — Tiếng chuông gió vang lên. Thời Lục Lục ngẩng đầu: "Ơ? Có khách ?"