Văn phòng Thám tử Tư [Hình sự] - Chương 163: Tiếng vọng tử thần (19) - Nghiệt ngã

Cập nhật lúc: 2026-01-01 09:31:09
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO0me9o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân Khai mang dòng m.á.u bẩn thỉu của những kẻ l.ừ.a đ.ả.o. Cô xứng đáng sống thanh thản như !

Tiếng chuông điện thoại kéo Từ Phi Bạch về thực tại. Anh mệt mỏi rời bệnh viện, về đến nhà là ba giờ sáng. Mẹ vẫn đang thức, bật tivi để giữ tỉnh táo. Một phụ nữ ngoài hai mươi tuổi đang bệt sàn, lặp lặp việc đập một quả bóng da. Cô đập thạo, nhưng khi bóng chạm chân lăn xa, cô lóng ngóng bò theo nhặt ôm c.h.ặ.t lòng.

Từ Phi Bạch xuống mặt cô , dịu dàng dỗ dành: "Khả Khả, muộn thế em vẫn ngủ? Để đưa em ngủ nhé?" Người phụ nữ lắc đầu, để ý đến mà tiếp tục lăn quả bóng qua .

Mẹ thở dài: "Kệ nó , chắc ban ngày ngủ nhiều nên giờ ngủ . Để trông một lát, tí nó mệt là ngủ ngay mà." Bà con trai: "Sao hôm nay về muộn thế? Lại án lớn ? Con việc cũng giữ sức chứ, mấy ngày nay giấc ngủ t.ử tế nào ."

Khả Khả chính là con của chú . Sau khi chú mất, cũng bỏ biệt tích vì nuôi một đứa trẻ mất trí. Ông bà nội chỉ hai con trai, nên khi chú mất, gia đình Từ Phi Bạch chăm sóc Khả Khả. Việc kéo dài hơn hai mươi năm...

Họ bao nhiêu bệnh viện nhưng đều vô vọng. Khả Khả giờ hai mươi tám tuổi nhưng trí tuệ chỉ dừng ở mức đứa trẻ lên năm. Thậm chí nhiều lúc còn bằng đứa trẻ lên năm vì cô , hành vi rập khuôn và đôi khi đột nhiên chạy loạn.

Mẹ bưng bát súp gà : "Uống cho nóng." Bà đối diện con trai: "Phi Bạch, thấy sức khỏe dạo kém quá, còn bên cạnh các con bao lâu nữa."

Từ Phi Bạch nhíu mày: "Mẹ, gở ."

Bà lắc đầu: "Mẹ sợ c.h.ế.t, chỉ là yên tâm về các con. Con xem Khả Khả thế , nửa bước rời . Bố nuôi nó hơn hai mươi năm là bổn phận vì nó là con của chú con, nhưng con thì khác. Nó trách nhiệm của con."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/van-phong-tham-tu-tu-hinh-su/chuong-163-tieng-vong-tu-than-19-nghiet-nga.html.]

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Từ Phi Bạch cắm cúi ăn, vẻ mặt kháng cự: "Mẹ đừng nữa."

Ánh mắt bà đầy mệt mỏi: "Mẹ . Phi Bạch, con ngoài bốn mươi , con cần gia đình riêng. Chẳng lẽ con định sống thế cả đời ? Tuổi con con cái học trung học , mà con vẫn thui thủi một ..."

Từ Phi Bạch phản đối: "Mẹ! Con bận công việc lắm, con kết hôn."

Mẹ xót xa: "Mẹ con trách nhiệm, nhưng con nghĩ cho chứ. Bố chú con kéo lụy cả đời , tiền bạc đều đổ trả nợ cho chú hết. Mẹ thể để Khả Khả kéo lụy con thêm cả đời nữa!"

Từ Phi Bạch: "Mẹ! Khả Khả kéo lụy con, con là nó, chăm sóc nó là đúng mà."

Bà thở dài: "Mẹ nhớ ngày con quen một cô gái, con thích , nhưng khi cô đến nhà vài thì thấy nữa... Phi Bạch, , gửi Khả Khả viện dưỡng lão , ở đó chăm sóc chuyên nghiệp. Con hãy sống cuộc đời của , lấy vợ sinh con , xin con đấy."

Bát súp gà trong miệng đắng chát lạ kỳ, cổ họng Từ Phi Bạch khô khốc đến đáng sợ. Khả Khả từng gửi viện dưỡng lão một , nhưng ở đó cô ngược đãi và xâm hại. Tâm trí Khả Khả mới năm tuổi, nhưng cơ thể cô là một phụ nữ trưởng thành...

Mẹ lau nước mắt: "Phi Bạch, gửi em , tìm chỗ nào thật uy tín, cầu xin con đấy."

Từ Phi Bạch . Bà gần bảy mươi tuổi, tóc bạc trắng còn một sợi đen. Bà quá mệt mỏi ... Anh nở một nụ đắng ngắt: "Vâng, thực con cũng tìm một viện dưỡng lão , vài ngày nữa con sẽ đưa Khả Khả qua đó."

Nghe , mới nguôi ngoai, bà dậy dắt Khả Khả phòng ngủ. Phòng khách chỉ còn Từ Phi Bạch. Anh thẫn thờ, húp cạn từng ngụm súp gà đắng ngắt. Có lẽ cho quá nhiều hoàng kỳ ...

Loading...