Bởi vì nhắc đến của Kỳ Minh nên tâm trạng của đó đều .
Vân Khai về đến văn phòng thám t.ử là một giờ sáng. Điện thoại vang lên. Đây là thứ năm trong tháng . Vẫn là của Kỳ Minh gọi đến.
Vân Khai bắt máy, lịch sự : "Cháu chào dì, chúc dì buổi đêm lành ạ."
Trịnh Lan mở lời mang giọng chất vấn: "Vân Khai! Cháu liên lạc với tiểu Minh nhà dì ? Cháu với nó là dạo dì thấy trong thật sự khó chịu ? Dì dám khám một . Dì ở cái tuổi , dì chẳng yêu cầu gì khác với nó cả! Chỉ mong nó thể về thăm dì một thôi!"
Vân Khai lật xem tài liệu của vụ ủy thác , trả lời: "Cháu xin dì, cháu cũng liên lạc với Kỳ Minh ạ."
Đầu dây bên , Trịnh Lan gắt giọng: "Nói dối thói quen , chẳng cháu là đứa ghét nhất chuyện dối ? Sao bây giờ bắt đầu lừa thế? Vân Khai, cháu với tiểu Minh nhà dì là bạn bè từ nhỏ, cháu liên lạc với nó?"
"Có cháu giúp dì cái việc ? Dì hồi nhỏ dì khắt khe với các cháu, cho các cháu chơi cùng , nhưng tất cả cũng là vì cho các cháu thôi mà."
"Nó là con trai dì, dì chỉ liên lạc với nó thôi, dì gì sai chứ?"
Trịnh Lan tiếp tục: "Xuất phát điểm của dì là , thể cách đúng, nhưng tiểu Minh cũng nên ghi hận dì lâu như ."
"Hồi lớp 12 điền nguyện vọng, dì nó học bác sĩ, kết quả nó chẳng thèm một lời đăng ký ngành luật. Học mấy năm trời, giờ cũng chẳng thành tựu gì hồn. Nếu nó lời dì học y, dì lo liệu cửa cửa thỏa cho nó hết , thêm các nó giúp đỡ nữa, đầy 40 tuổi nó thể trở thành Viện trưởng trẻ nhất !"
Trịnh Lan càng càng thấy tấm lòng khổ cực của phụ bạc: "Thế mà nó nhất định lời dì. Dì là nó, chẳng lẽ dì hại nó ? Ở ngoài nó tiếp xúc với hạng nào học thói hư tật , từ lúc nghiệp đến giờ chẳng mấy khi liên lạc với dì."
"Bây giờ tình hình của con mà dì còn hỏi qua khác. Làm mà hèn mọn đến mức , dì thấy thật thất bại."
Vân Khai im lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/van-phong-tham-tu-tu-hinh-su/chuong-118-tieng-vong-tu-than-7-boi-vi-nhac-den-me-cua-ky-minh.html.]
Trịnh Lan tiếp: "Cho dù nó bất mãn đến mấy thì ít nhất cũng chứ! Cứ như thế thì giải quyết vấn đề gì? Ngày thường gì, ngay cả Tết năm nay nó cũng về, chỉ nhắn một câu lấy lệ là công việc bận lắm. Công việc của nó bận đến thế ? Tổng thống quốc gia chắc cũng chẳng bận bằng nó."
"Đêm giao thừa, rốt cuộc nó cái công việc gì mà ngay cả ngày đó cũng nghỉ?"
Vân Khai giải thích: "Cháu xin dì, nhưng bắt đầu từ năm nay, đúng là nhiều nhân viên văn phòng nghỉ đêm giao thừa ạ."
Trịnh Lan lạnh một tiếng: "Đó là chính sách của nhà nước, nhưng thực tế thực hiện bao nhiêu ? Chỉ cần tâm, dù nghỉ cũng thể về nhà."
"Nó chỉ là về nhà thôi."
Vân Khai thẳng luôn: "Vâng, Kỳ Minh về nhà."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Trịnh Lan khựng , ngờ Vân Khai thẳng thừng như . Bà chất vấn: "Cháu ý gì? Nhà là nơi an của con ! Dì là nó, dù dì gì đúng thì ít nhất nó cũng về nhà chứ? Dì hy sinh vì nó bao nhiêu, từ lúc nó mới chào đời dì bắt đầu vạch tương lai cho nó, nó còn cái gì hài lòng nữa?"
Vân Khai thản nhiên đáp: "Lý do Kỳ Minh về, cháu nghĩ dì là rõ nhất."
Giọng Trịnh Lan trở nên kích động: "Dì ! Dì mà ! Nó quá lạnh lùng, nó thể đối xử với dì như thế? Sao dì sinh đứa con như cơ chứ?"
Kỳ Minh lạnh lùng? Vân Khai nhớ những lời màn đêm. Khóe miệng mỉm , nhưng ánh mắt lạnh lẽo thấu xương, bảo: "Bà trói buộc , tiếp tục kiểm soát . Bà mắc kẹt trong quá khứ, nên cũng c.h.ế.t cùng bà ở đó. Thật là si tâm vọng tưởng, sẽ bao giờ ôm hy vọng gì bà nữa, nên những lời đe dọa đó chẳng tác dụng gì với ."
"Lần nào bà cũng dùng kinh nghiệm đời , dùng sự lừa dối, dùng sự cưỡng ép để giúp đưa 'lựa chọn tối ưu'. Bà đang tước đoạt cuộc đời của ."
"Thực sự c.h.ế.t thì cứ mà c.h.ế.t . quan tâm."
Đầu dây bên vang lên tiếng đồ vật rơi xuống sàn, tiếp đó là tiếng loảng xoảng của việc đập phá đồ đạc.
Vân Khai nhớ nhiều năm , đầu tiên cô gặp Kỳ Minh. Không ở trường học, mà là ở một lối cầu thang hẹp và tối tăm. Khi đó Vân Khai dọn từ nhà bạn của cha ở riêng đầu, cô bắt gặp Kỳ Minh đang quỳ ở lối vì dùng roi đ.á.n.h khi trừ một điểm trong bài kiểm tra.